CHƯƠNG 2:
\”Tư Tư nhà tôi tận mắt nhìn thấy do Tịch Tu nhà các người làm, chẳng lẽ là giả được à?\” Mẹ Đỗ chống nạnh mắng to: \”Các người dạy dỗ Tịch Tu kiểu gì thế? Hả? Hôm nay đập cửa kính nhà chúng tôi, có phải ngày mai sẽ cạy cửa nhà chúng tôi luôn không hả?\”
Mẹ Tịch tức chết được: \”Con trai chúng tôi sẽ không làm chuyện này, bà đừng ngậm máu phun người.\”
Buổi tối vắng vẻ, mẹ Đỗ lớn tiếng đánh thức không ít người, mọi người đều sôi nổi mở cửa kêu bọn họ yên tĩnh chút đi.
Đều là hàng xóm với nhau cả, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, thấy nhà họ Đỗ và nhà họ Tịch cãi nhau nên các bác gái còn đi lên khuyên can, nói bây giờ đã tối rồi khuya rồi không nên cãi nhau nữa, không có việc gì lớn thì đi ngủ nhanh đi!
Mẹ Đỗ thêm mắm dặm muối kể lại sự việc, thiếu điều không nói Tịch Tu giống như thằng côn đồ đầu đường xó chợ thôi.
Mẹ Tịch ăn nói vụng về, bà nhìn mẹ Đỗ bại hoại thanh danh của con trai nhà mình mà tức muốn chết nên định xông ra liều mạng với bà ta.
Lại bỗng nhiên nghe được giọng nói của con trai bà vang lên ở cửa: \”Mẹ, mọi người đang ồn ào gì vậy?\”
Tịch Tu mặc áo ngủ, trên đầu còn có cọng tóc ngốc nghếch dựng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đô đô có chút trẻ con mang đầy sự mơ màng, có vẻ như vừa bị đánh thức lúc đang ngủ ngon lành.
Đôi mắt to tròn nửa mở còn đang phiếm hơi nước, nhìn thật sự vô cùng ngoan ngoãn.
Mọi người đều là hàng xóm mười mấy năm rồi, ai mà không biết Tịch Tu nhà họ Tịch nghe lời hiểu chuyện, tuy là học tập chẳng ra gì nhưng lại rất hiếu thảo, rất thích giúp đỡ mọi người cho nên mọi người đều rất yêu thích cậu.
Rồi chợt nghe được Tịch Tu lấy đá ném vỡ cửa kính thủy tinh ban công nhà họ Đỗ, nói thật, tất cả các ông chú bác gái ở đây đều không tin.
Mẹ Đỗ vừa thấy Tịch Tu ra tới thì càng hăng hái hơn, bà ta chỉ vào mũi cậu mắng, nói cậu còn nhỏ đã học hành không giỏi, sau này ra xã hội nhất định không có tiền đồ, còn bắt cậu phải đền tiền.
Dáng người mẹ Đỗ to mập rất giống với khí thế của người đàn bà đanh đá đang chửi đổng lên, còn Tịch Tu trước mặt bà ta thì lại gầy gầy yếu yếu, đôi mắt ướt dầm dề nhìn cực kỳ vô tội, nhìn là thấy đáng thương, làm cho trái tim người khác không tự chủ được mà nghiêng về phía cậu.
Trước giờ mẹ Đỗ luôn là kiểu người đàn bà chanh chua không bao giờ biết nói lý lẽ, trong xóm mười người thì hết chín người đã từng cãi nhau với bà ta, cho nên đặc biệt làm cho người ta không thấy thích nổi.
\”Dì Đỗ à, con không có mà. Hôm nay lúc con đi ra ngoài mua thức ăn thì có đi ngang qua nhà của dì, kết quả nghe được Đỗ Tư Tư đang cãi nhau với một cậu con trai ở trên ban công, sau đó xô xát làm cho bồn hoa từ trên đó rơi xuống suýt chút nữa đập lên đầu con rồi. Cửa kính thủy tinh nhà dì bị hư có thể là do cậu con trai mà Đỗ Tư Tư dẫn vào làm hư đấy!\”
Tịch Tu còn cố ý sờ sờ cái mũi của mình, bồn hoa xoẹt ngang qua mũi của cậu, mặc dù không nghiêm trọng nhưng có hơi bị tróc da.