CHƯƠNG 11 12:
CHƯƠNG 11:
Đồng Tư Thanh được hạng nhất, Tịch Tu được hạng ba cũng chính là người cuối cùng được giải, cũng coi như niềm vui bất ngờ, dù sao rốt cuộc cũng có thứ hạng.
Bạn học trong lớp vui vẻ muốn chết, hạng nhất tiêu biểu cho rất nhiều rất nhiều điểm, không chừng lần này lớp bọn họ sẽ không còn là lớp hạng chót nữa.
Sau khi ủy viên thể dục biết được, vẻ mặt rất tiếc hận: \”Sớm biết Đồng Tư Thanh giỏi như này, thì hồi lớp 10 tôi đã kêu cậu ta tham gia đại hội thể thao luôn rồi.\”
Có bạn học nghe được, nói: \”Thôi bớt đi, hồi lớp 10, tôi thách cậu dám đi kiếm Đồng Tư Thanh báo danh tham gia đại hội thể thao đấy?\”
Ủy viên thể dục ờmmm, thôi được rồi, lần này vẫn là nhờ vào phúc của Tịch Tu! Hắn nghĩ, có phải nên giữ mối quan hệ tốt với Tịch Tu không? Để đại hội thể thao lần sau sẽ kêu Tịch Tu lôi kéo Đồng Tư Thanh tham gia, tốt nhất là báo danh thêm nhiều hạng mục khác luôn!
Vì Tịch Tu và Đồng Tư Thanh đi đầu chiến đấu báo cáo thắng lợi, cho nên mọi người đều hy vọng tràn trề vào đợt thi chạy 3000 mét của Đỗ Tư Tư.
Dù sao Tịch Tu và Đồng Tư Thanh đều không có kinh nghiệm gì với môn đẩy tạ và nhảy cao, nhưng cuối cùng lại như một con hắc mã, biết đâu Đỗ Tư Tư cũng vậy thì sao!
Đỗ Tư Tư cũng không biết mọi người đã đặt kỳ vọng vào ả cao thế nào, hiện giờ ả đang bị sự ganh ghét bao phủ cả người mà cảm thấy bất ổn, càng đừng nói buổi chiều còn phải thi chạy 3000 mét.
Nam Cung Ngạo nói: \”Anh dẫn em đi ra ngoài chơi, đại hội thể thao có gì vui chứ.\”
Nam Cung Ngạo không tham gia bất kỳ hạng mục gì, với gã mà nói thì việc này chả có nghĩa lý gì cả.
Đỗ Tư Tư cảm thấy trong lòng rất khổ sở nên lập tức gật đầu đồng ý ngay.
Thế là một đi khi ra ngoài, mãi đến buổi chiều sắp đến giờ thi đấu cũng không trở lại.
Ủy viên thể dục kêu người đi tìm mãi, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ báo cho chủ nhiệm lớp.
Chủ nhiệm lớp cũng không ngờ Đỗ Tư Tư lại gan như thế, sắp đến giờ thi đấu mà trốn tránh không ra mặt, khiến cho người ta cực kỳ thất vọng.
Sau khi bạn học trong lớp biết được đều muốn ăn thịt uống máu của ả.
Không còn cách nào, cả lớp đành phải vội vội vàng vàng đi tìm một bạn nữ khác thay thế.
Tuy rằng nữ sinh trong lớp luôn ngoài miệng nói sẽ không thay thế Đỗ Tư Tư, nhưng thật sự đến thời điểm mấu chốt này, mọi người lại vì vinh dự tập thể của lớp, không ai tùy hứng như thế nữa.
Chờ đến khi Nam Cung Ngạo dỗ dành Đỗ Tư Tư tươi cười trở lại, và rốt cuộc Đỗ Tư Tư nhớ tới cuộc thi chiều nay của ả mà gấp gáp trở về thì cuộc thi chạy 3000 mét đã sắp kết thúc rồi.
Vẻ mặt ả mờ mịt, ả nhìn bạn học nữ trong lớp mình mồ hôi túa ra như mưa đang chạy trên đường băng, nghe người khác nói, hình như đây đã là vòng chạy cuối cùng.