Cơ giáp cao trăm mét đứng sừng sững bên cạnh khu mỏ, dưới chân nó là th·i th·ể dị chủng thối rữa chất đống như núi. Cơ giáp Tiểu Hình chuyển đổi hình thái, đi đầu đăng nhập vào. Là hệ thống trung tâm sau khi cơ giáp Tiềm Long được nâng cấp, nó cuối cùng cũng trở về bản thể. Chiếc cơ giáp khổng lồ có tên chính thức là Tiềm Long, tên thân mật là Tiểu Hình này, hiện tại tâm trạng vô cùng tốt đẹp.
\”Hệ thống tín hiệu Tiềm Long đang được cài đặt lại, dự kiến mất mười lăm phút ba mươi giây.\” Tiềm Long cúi đầu, nhìn về phía người đang đứng trước mặt, giọng nói trầm ấm khiến nó trông trầm ổn hơn không ít, \”Xin hãy lắp lại thiết bị thu tín hiệu trung tâm.\”
Lệ Diệu nhìn màn hình quang học nổi trước mặt, bảy thiết bị ổn định của tháp tín hiệu căn cứ Khu Đông đã được thiết lập thành công, không một cái nào trật nhịp, có thể thấy trình độ tẩy não của anh vô cùng cao siêu.
Anh cảm khái lần thứ 101, may mà mình là người tốt.
Bản đồ theo dõi ở góc trên bên trái hiển thị, chiếc xe đã tiến vào căn cứ Khu Đông, đang nhanh chóng tiếp cận tòa nhà quân bộ Khu Đông Một, toàn bộ hành trình không hề do dự chần chừ.
Anh có chút may mắn, lại có chút tiếc nuối, nhưng một tia lưu luyến vừa nảy lên đã bị cảm giác trút được gánh nặng chôn vùi.
Nói chung, anh hiện tại rất vui vẻ. Trình độ tinh thần lực A giúp anh thuận lợi hoàn thành kết nối tinh thần lực với Tiềm Long, một lần nữa đăng nhập vào cơ giáp cấp 3S. Tinh thần lực mênh mông mà quen thuộc làm anh tinh thần phấn chấn, cấp bậc thể năng 2S cũng đủ để anh duy trì tần số của thiết bị thu tín hiệu trung tâm —— Mười năm trước, khi hạm đội liên hợp sắp bị tiêu diệt toàn bộ, Trần An đã tự tay trao thiết bị thu tín hiệu trung tâm liên quan đến vận mệnh nhân loại vào tay anh.
Tiếng nổ mạnh liên tiếp không ngừng giống như khúc ai điếu vang lên giữa vũ trụ. Anh đã không còn thấy rõ dáng vẻ của Trần An, nhưng giọng nói của Trần An lại rõ ràng vô cùng. \”Lệ Diệu, không kịp nữa rồi, chúng ta không thể lùi lại.\” Vị phó soái trạc tuổi mẹ anh này, trước nay đối với anh luôn không tỏ vẻ mặt gì, giờ đây lại giống hệt một người mẹ. Bàn tay ấm áp của bà siết chặt tay Lệ Diệu, giọng nói kiên định, \”Trừ cậu ra, không ai có thể chống chọi được nguồn ô nhiễm do dị chủng để lại, cậu là người duy nhất trong chúng ta có thể sống sót trở về.\”
Lệ Diệu suy nghĩ cực nhanh, anh theo bản năng nắm chặt tay Trần An: \”Không, em có thể tìm được cách quay về, em đưa cô cùng về, em——\”
\”Không kịp nữa rồi.\” Trần An lại ngắt lời anh. Chứng rối loạn tinh thần lực cường độ cao do nguồn ô nhiễm gây ra khiến bà phát âm khó khăn, \”Cậu có hai lựa chọn. Thứ nhất, mang Hắc Hạp Tử của hạm đội liên hợp về giao cho quân bộ, họ sẽ biết chân tướng sự cố lần này, cũng có thể chứng minh cậu trong sạch. Nói cho họ biết quân bộ có dị chủng nằm vùng, sau khi quét sạch dị chủng thì bắt đầu lại lần nữa.\” \”Nhưng nếu cậu mang Hắc Hạp Tử về, đừng tin tưởng bất cứ ai, tuyệt đối không được giao cho họ, phải tìm thời cơ thích hợp công bố cho thiên hạ biết, như vậy cậu mới có cơ hội sống sót.\”