3 giờ sáng, tòa nhà quân bộ đã chìm vào yên lặng.
Cơ giáp hình người đã bị tắt máy lặng yên mở mắt, cử động cổ mấy cái y như người, còn ngáp một cái.
Đệ Nhị bên cạnh vẫn còn trong chế độ ngủ đông, Tiểu Hình giơ tay thúc nhẹ nó một cái.
Đệ Nhị bị nó đẩy cho lảo đảo, hoảng sợ mở to mắt, nhỏ giọng nói: \”Tiểu Hình, mi lại muốn làm gì?\”
Tiểu Hình thuần thục lấy hình ảnh thực tế ảo của mình từ cơ sở dữ liệu ra, đặt bên cạnh nó: \”Mi giúp ta trông chừng, ta hai giờ sau sẽ về.\”
\”Mi đừng gây chuyện nữa, chúng ta khó khăn lắm mới tìm được việc làm.\” Đệ Nhị tận tình khuyên bảo, \”Chủ nhân sẽ lo lắng.\”
\”Biết rồi, ta đi WC.\” Tiểu Hình mất kiên nhẫn phẩy tay, nhẹ nhàng đi ra cửa.
Đệ Nhị kinh hãi ở phía sau, nhỏ giọng hô: \”Mi là cơ giáp đi WC cái gì?!\”
Đáng tiếc Tiểu Hình đã ra khỏi cửa, không nghe thấy lời lên án của người máy trợ thủ đáng thương.
Hành lang bộ I cơ giáp đầy rẫy thiết bị theo dõi và tiêu diệt. Đồng tử Tiểu Hình quét qua hành lang, tự động bật chế độ ẩn thân và che chắn tín hiệu, nghênh ngang đi thẳng qua. Lúc rẽ vào góc, lại đột nhiên không kịp đề phòng nghe thấy một giọng nói: \”Ai?\”
Tiểu Hình lập tức dừng mọi động tác, đứng yên tại chỗ.
\”Có người à?\” Lang Thiều ngậm điếu thuốc liếc nhìn về phía góc rẽ.
Hoắc Giải khoác áo khoác, trong tay còn kẹp điếu thuốc sắp cháy hết: \”Nghe không giống tiếng người, giống tiếng máy móc.\”
Hai người vừa giao ca xong từ tầng mười chín đi xuống, ăn khuya xong đang đứng hút thuốc trước cửa sổ. Lúc này bộ I cơ giáp ngoài mấy đội viên tuần tra ra thì căn bản không có động tĩnh gì. Hoắc Giải dụi tắt điếu thuốc: \”Tôi qua đó xem sao.\”
\”Đợi chút, tôi đi cùng anh.\” Lang Thiều cầm súng đi theo sau hắn.
Hành lang yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ của hai người. Hoắc Giải mở máy dò sóng tinh thần trên cổ tay, phía trên chỉ hiển thị mã hóa của người máy tuần tra và cơ giáp trực ban.
Tiểu Hình áp sát tường, trực tiếp tắt máy. Hoắc Giải và Lang Thiều gần như đi sượt qua cằm nó.
\”Có phải nghe nhầm không?\” Lang Thiều ngẩng đầu nhìn trần nhà, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ tòa nhà bộ hành chính cao tầng đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa và khu thương mại huy hoàng xa hơn.
Hoắc Giải nói: \”Cơ giáp Tiểu Hình và người máy trợ thủ của Lê Minh tinh đều tắt máy rồi chứ?\”
\”Tắt rồi mà.\” Lang Thiều buồn bực nói, \”Chuyện này chắc họ không quên đâu.\”
Tuy nói là vậy, nhưng bước chân hai người không dừng. Lang Thiều đẩy cửa phòng chứa đồ ra, liền thấy Tiểu Hình và Đệ Nhị đều đang đứng im lìm trong góc. Hắn quay đầu ra hiệu OK với Hoắc Giải.
Hoắc Giải lúc này mới yên tâm: \”Bảo đội tuần tra đêm nay để ý nhiều hơn, cứ cảm thấy có gì đó không ổn.\”
Lang Thiều gật đầu, lập tức thông báo cho đội tuần tra.