[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 63: Ký ức – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 63: Ký ức

Họng súng tối om nhắm thẳng vào giữa mày Xuyên Ô.

Xuyên Ô chậm rãi mở mắt.

Trong phòng thí nghiệm có vẻ hỗn độn, dây điện giăng khắp nơi, đủ loại thiết bị thí nghiệm và linh kiện vứt bừa bãi trên mặt đất, không có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào. Một người máy phỏng sinh đang ngồi xổm trên bàn điều khiển đầy ắp, uống dầu máy vị sầu riêng. Một cơ giáp hình thái chiến đấu cơ treo ngược trên trần nhà, trông có vẻ đã được lau chùi bóng loáng, nhưng những đường ống mạch điện lộ ra còn phức tạp hơn cả môi trường sinh tồn của hành tinh này, khiến người nhìn hoa cả mắt.

Mà chủ nhân của tất cả những thứ này đang vắt chéo chân ngồi trên xe lăn của hắn, miệng ngậm điếu thuốc, tay cầm súng, trông như thể muốn bắn nát hắn bất cứ lúc nào.

\”Cậu thực thông minh.\” Xuyên Ô, bị trói vào một đường ống lạnh lẽo bị vứt bỏ, nói. Có lẽ là do sở thích quái đản của Lệ Diệu, dây thừng trói hắn thẳng tắp, như thể hắn có thể đứng dậy vậy.

Lệ Diệu xoay khẩu súng trong tay, ngẩng đầu phun khói thuốc lên trần nhà, rồi lại nhìn về phía hắn với vẻ mặt vô cảm.

\”Tôi cho rằng cậu ít nhất sẽ đến phòng thí nghiệm tìm tôi.\” Xuyên Ô tự mình nói tiếp, vẻ mặt mang theo vài phần hoài niệm, \”Có lẽ chúng ta có thể giống như bảy năm trước, lại thực hiện một giao dịch nữa.\”

\”Bị người ta mổ bụng một lần là đủ rồi, tôi không hy vọng lặp lại lần thứ hai.\” Lệ Diệu cắn điếu thuốc, nói giọng mơ hồ không rõ.

\”Cậu nhớ lại từ lúc nào?\” Xuyên Ô có chút tò mò, \”Tôi hy vọng cậu nói thật. Năm 129, tin tức cậu được vớt về hành tinh này ồn ào huyên náo, kết quả hai tháng sau, cậu toàn thân đầy vết thương chạy tới cửa nhà tôi, chỉ còn lại hơi tàn —— tôi vẫn nhớ rất rõ ràng, ngày đó là Nguyên Đán năm 130, lần đầu tiên tôi được nghỉ phép kể từ khi đi làm, đã bị cậu làm phiền.\”

Lệ Diệu cười nói: \”Hết cách rồi, quân bộ, bộ hành chính cùng tập đoàn Lê Minh, ba thế lực lớn, người đông vô số như vậy, chỉ có chú là lương thiện nhất, không tìm chú thì tìm ai?\”

\”……\” Xuyên Ô nhắm mắt lại, \”Vì cậu mà bao năm nay tôi vẫn luôn bị khắp nơi giám sát. Tuy rằng giúp cậu phẫu thuật giúp tôi có được tài liệu nghiên cứu quý giá, nhưng những tài liệu đó hai năm sau đã bị vật thí nghiệm Nhị Tổ Nhất Hào trong khi trốn thoát trộm mất, khiến tôi giỏ tre múc nước công dã tràng..\”

Lệ Diệu tiếc nuối thở dài: \”Thật đáng tiếc.\”

\”Cậu phải trả lời câu hỏi, Lệ Diệu.\” Xuyên Ô đau đầu nói, \”Đừng cố tìm cách chuyển hướng chú ý của tôi, cũng đừng cố làm tôi thương hại cậu.\”

Lệ Diệu kinh ngạc nói: \”Xuyên Ô thúc thúc, từ nhỏ tôi đã có một nửa thời gian chơi ở phòng thí nghiệm của chú, chú nói như vậy quá tổn thương người khác.\”

Xuyên Ô mặt không biểu cảm nói: \”Lúc cậu tìm đến tôi, khu vực ký ức trong đại não đã tổn thương nghiêm trọng. Tôi đoán cậu hẳn là đã tự động tay động chân vào ký ức của mình khi còn ở trong vũ trụ, nhưng thủ pháp cực kỳ thô vụng —— cậu đến tìm tôi, nhờ tôi giúp cậu dung hợp Hắc Hạp Tử của kế hoạch Lê Minh vào cơ thể cậu, thậm chí tình nguyện tiếp nhận cải tạo gen dị chủng, cái giá là cung cấp tủy não của chính mình để giúp tôi nghiên cứu chứng rối loạn tinh thần lực cao cấp. Kết quả phẫu thuật xong cậu lại lật lọng, g·iết c·hết một đám nghiên cứu viên hàng đầu của tôi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.