[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 61 bắt giữ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 61 bắt giữ

\”Thứ quái quỷ gì vậy?\” Lệ Diệu buông y ra, vặn nắp ly khuấy khuấy, phát hiện bên trong chỉ có mấy quả kỷ tử táo đỏ cùng hai lát nhân sâm, không nhịn được uống một ngụm nếm thử.

Bên trong chắc chắn có thêm thứ gì đó khác, đáng tiếc anh không nếm ra, nhưng cũng không cản trở việc anh cười nhạo Lương Hoàn: \”Bé cưng à, em đã hư hỏng đến mức này rồi sao?\”

\”Bồi bổ một chút mới sống lâu được.\” Lương Hoàn lấy lại cái ly, \”Nếu không để ngươi tuổi trẻ thủ tiết, làm sao có tinh lực đi nuôi mấy tiểu tình nhân của ngươi?\”

Lệ Diệu nghiêm túc nói: \”Em nói vậy là không đúng rồi, chúng ta đã ly hôn, em mà chết thật, anh có đưa hoa tang lễ cũng đã tận tình tận nghĩa.\”

Lương Hoàn cười nói: \”Đưa hoa gì?\”

\”Hoa não dị chủng siêu cấp.\” Lệ Diệu kiêu ngạo nói, \”Khởi điểm hàng vạn tinh tệ, đủ hoành tráng.\”

Lương Hoàn càng cười tươi hơn: \”Cũng phải.\”

\”Vậy nếu anh chết, em định đưa gì?\” Lệ Diệu khoác tay lên vai y, suy tư vài giây, \” đốt cho anh mấy mô hình cơ giáp xuống đó, tốt nhất là 3S .\”

Lương Hoàn bưng bình giữ nhiệt cười tủm tỉm nói: \”Nếu ngươi chết, trẫm sẽ đem toàn bộ căn cứ Đông Khu đưa xuống chôn cùng ngươi.\”

Lệ Diệu vỗ vai hắn: \”Ha ha, thật biết nói đùa.\”

Lương Hoàn quay đầu nhìn anh, mỉm cười nói: \”Coi như trẫm nói đùa đi.\”

Lệ Diệu im lặng nửa giây: \”…Chỉ là giả thiết thôi mà.\”

\”Đương nhiên.\” Lương Hoàn trìu mến nhìn anh, \”Bắc Lương tiền triều đã bãi bỏ chế độ tuẫn táng, hơn nữa giờ là kỷ nguyên mới của nhân loại, không cần mê tín chuyện quỷ thần.\”

Lệ Diệu nhướng mày.

Lương Hoàn chậm rãi uống một ngụm trà, đáp lại anh bằng một nụ cười dịu dàng.

Lệ Diệu tuy có văn phòng riêng ở bộ hành chính, nhưng văn phòng anh chất đầy linh kiện cơ giáp, thiết bị vũ khí ra vào khu ngoài, còn có một số linh kiện phế thải không biết từ bộ hành chính hay sân huấn luyện gom về, thậm chí có cả phế liệu khả nghi từ bãi rác chợ đen, ngoài việc ngẫu hứng lắp ráp thứ gì đó, Lệ Diệu thường xuyên sang các văn phòng khác chơi, chỉ vài tuần mà anh đã quen thuộc cả tòa nhà bộ hành chính.

Ngay cả mấy con robot dọn dẹp mới được thay cũng đặc biệt thích lượn lờ bên cạnh anh, có lẽ vì Lệ Diệu luôn thay đổi dầu máy với hương vị khác nhau cho chúng.

Đương nhiên, nơi anh dừng chân nhiều nhất vẫn là văn phòng của Lương Hoàn.

Lương Hoàn đang thảo luận với anh về khả năng pha trà bằng tủy não dị chủng, hai người vừa vào văn phòng đã thấy Mộ Bạc ngồi ủ rũ trên ghế sofa, thấy họ vào liền nói thẳng: \”Lục Liễm từ chối □□ với em, thậm chí rất chán ghét em, em quyết định đổi đối tượng □□.\”

\”Ngươi đã làm gì hắn?\” Lương Hoàn bình tĩnh nói.

\”Em chẳng qua thiếu chút nữa cắn nuốt tinh thần nguyên của hắn mà thôi.\” Mộ Bạc nghiêng người dựa vào trên sô pha, tóc dài cơ hồ phủ kín toàn bộ sô pha, hắn thoạt nhìn có điểm khổ sở, \”Nếu dị chủng không có phối ngẫu sẽ vô pháp sinh sản, thật sự quá thất bại, Lương Hoàn, em quyết định đem toàn bộ bọn nhỏ nhân loại ở  Đông Tam Khu đều gi·ết ch·ết, thiết kế mở ra một cái có thể trầm miên sào huyệt, anh cùng Lệ Diệu mãi cho đến hiện tại đều sinh không ra hài tử, hẳn là dinh dưỡng không đủ, chúng ta cùng nhau trầm miên đi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.