Lương Hoàn vừa mở cửa, sau gáy đã lạnh toát, Lệ Diệu đã khóa cửa phòng khiến y vẫn chậm hơn nửa giây, viên đạn gần như sượt qua mũi y, để lại vết máu.
Y lập tức xoay người lao về phía Lệ Diệu, kéo người lăn ra sau tường.
\”Bùi Trọng!\” Ngoài cửa vang lên tiếng kinh hãi của Đặng Mông cùng tiếng súng.
Lương Hoàn mặt trầm xuống, ném vòng tay biến thành súng rồi xông ra ngoài.
\”Lương Hoàn!\” Đồng tử Lệ Diệu co lại, thấy Bùi Trọng trúng đạn ngã xuống cầu thang và Đặng Mông bị thương, anh chửi thề, nhìn quanh, cầm máy phân tích chip chạy theo Lương Hoàn.
Viên đạn xé gió sượt qua thái dương Lương Hoàn, đối phương phản ứng nhanh đến kinh người, Lương Hoàn nổ súng đáp trả, một tay đẩy Đặng Mông đang ngã xuống cầu thang, kéo thân hình cao lớn của Bùi Trọng lăn xuống, viên đạn nào cũng sượt qua đầu Lương Hoàn một cách chuẩn xác.
\”Lương ca cẩn thận!\” Đặng Mông nằm rạp trên đất, mồ hôi lạnh toát ra.
Lương Hoàn kéo Bùi Trọng trốn sau góc tường, viên đạn sắp xuyên thủng lưng hắn, trong tích tắc, chiếc máy phân tích chip dày cộm chắn phía sau lưng Lương Hoàn, viên đạn cắm sâu vào vỏ máy, nhưng không xuyên thủng được nhờ vật liệu chế tạo cao cấp, chỉ để lại một lỗ thủng lớn.
Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, Lệ Diệu ghìm súng nhắm vào vị trí bắn tỉa, ép đối phương lùi lại, rồi lấy máy phân tích chắn giữa góc tường và Bùi Trọng.
Lương Hoàn bịt mấy huyệt lớn trên ngực Bùi Trọng, quay sang hỏi Đặng Mông: \”Có sao không?\”
\”Không sao Lương ca, em chỉ bị trúng đạn vào tay thôi.\” Đặng Mông mặt trắng bệch nói.
\”Gọi Vương Nhạc Nhậm đến đây!\” Lương Hoàn vỗ mặt Bùi Trọng, \”Bùi Trọng? Bùi Trọng!\”
Bùi Trọng nằm trên đất với ý thức mơ hồ: \”Kayonsa…\”
\”Người của hội sở Kayonsa?\” Lương Hoàn lập tức đoán ra.
Lúc này, Việt Hàng dẫn người đuổi đến, tấm chắn chống đạn dày thay thế vị trí máy phân tích chip, Việt Hàng dẫn người tiếp ứng Lệ Diệu.
\”Phong tỏa tòa nhà, bắt hắn!\” Lương Hoàn nghiến răng ra lệnh.
Việt Hàng dẫn người cùng tấm chắn xông lên.
\”Lão Bùi, cố lên.\” Lệ Diệu lục trong người lọ thuốc tăng cường tinh thần lực, đổ hơn nửa lọ vào miệng Bùi Trọng, nhìn sang Lương Hoàn, \”Viên đạn gần tim, nhưng lão Bùi phản ứng nhanh nên tránh được một chút, cần phẫu thuật ngay.\”
Lương Hoàn nhìn Vương Nhạc Nhậm đang xông đến cùng hộp cứu thương: \”Cứu sống hắn!\”
Vương Nhạc Nhậm liên tục gật đầu.
Nhờ Lương Hoàn mở cuộc họp đến chiều tối, Vương Nhạc Nhậm ở lại bộ hành chính ăn tối cùng Tô Mục Vanh, nếu không hắn đã không kịp đến.
Một tràng cười ngạo nghễ vang lên từ khúc ngoặt, đồng tử Việt Hàng co lại: \”Rút lui!\”
Nhưng đã muộn, uy lực pháo hạng nặng khiến ngay cả tấm chắn cũng khó lòng chống đỡ, người phía trước bị hất văng tứ phía, đối phương gần như bắn trúng mọi mục tiêu, Việt Hàng cùng tấm chắn lăn đến cửa cầu thang, ngay sau đó cánh cửa bị phá tan tành.