Lối vào chợ đen có đội tuần tra bảo vệ, súng vác vai, đạn lên nòng, mỗi tên bảo tiêu đều trông dữ tợn, như thể giây tiếp theo sẽ há cái miệng như chậu máu ra ăn tươi nuốt sống người ta.
Kiều Nột nuốt nước bọt, nắm chặt tấm danh thiếp ảo trong tay. Hắn mặc bộ đồ thường ngày duy nhất không quá hở hang ở nhà, nhưng trên đường đến đây, ánh mắt khinh miệt và chê bai của người đi đường vẫn khiến hắn vô cùng xấu hổ. Hắn hận không thể lập tức quay đầu trở lại khu đèn đỏ, nhưng hắn không thể trả nổi tiền nước và tiền điện, bị chủ nhà đuổi ra ngoài rồi.
Hắn chẳng còn gì để mất, nhưng nỗi sợ bị móc gan khoét thận trong chợ đen vẫn khiến hắn chần chừ không dám bước tiếp.
\”Hầu Am Am, em không được phá luật!\” Một giọng trẻ con vang lên từ phía sau đám bảo tiêu.
Kiều Nột không kìm được ngó đầu vào xem, thấy một đứa bé bảy tám tuổi, tay cầm một chùm bóng bay sặc sỡ, lớn tiếng nói: \”Lệ Diệu thúc thúc bảo, ai bị bắt chỉ được lấy một quả bóng thôi!\”
Cô bé tên Hầu Am Am không tình nguyện đưa quả bóng màu hồng cho cậu bé: \”Vậy em không được làm bẩn đấy, em nhất định sẽ thắng lại.\”
Ngải Tiểu Lực reo hò một tiếng, cùng mấy đứa trẻ khác ôm bóng bay chạy mất.
Hầu Am Am chân ngắn chạy theo, vấp phải cục đá bên đường, ngã xuống khóc oà. Bảo tiêu đội tuần tra cẩn thận nhấc nơ bướm trên cổ cô bé, đặt lên lề đường, chỉ về phía Ngải Tiểu Lực đang trốn. Hầu Am Am lập tức nín khóc, chạy nhanh đuổi theo.
Kiều Nột ngơ ngác một lúc lâu, mới quyết định đi tới trước mặt bảo tiêu, nhỏ giọng nói: \”Chào anh, tôi đến chợ đen tìm việc. Tôi thấy trên chip thông báo tuyển hộ lý của bệnh viện chính quy chợ đen.\”
Hắn vừa dứt lời suýt nữa không giữ được bình tĩnh. Hắn không thể ngờ có một ngày chợ đen lại có thể dùng những từ như thông báo tuyển dụng, chính quy để ghép lại với nhau.
Hắn vốn đã chuẩn bị tinh thần bị đuổi đi, ai ngờ tên bảo tiêu hung dữ kia chỉ liếc nhìn hắn: \”Thẻ thân phận đâu?\”
Kiều Nột đưa thẻ thân phận của mình cho hắn xem. Thẻ thân phận ở khu đèn đỏ luôn bị xem thường, thậm chí bị trêu chọc. Kiều Nột đang lo lắng có nên dùng sắc dụ đối phương hay không thì bảo tiêu chỉ liếc qua rồi chỉ đường cho hắn: \”Bệnh viện chính quy chợ đen ở cuối tầng một, anh cứ đến đó là được.\”
Kiều Nột ngạc nhiên: \”Không cần gì khác sao?\”
Bảo tiêu lắc đầu: \”Đi đi, kể cả không được tuyển dụng thì cũng có thể nhận suất cơm trưa miễn phí ở đó.\”
Kiều Nột không tin vào tai mình, nhưng hắn không thể kiềm chế được mà bước nhanh hơn. Hắn thậm chí không chờ được đến địa điểm tuyển dụng đã gọi video cho bạn mình: \”Tao đến chợ đen tìm việc, mày không thể tin được chuyện gì vừa xảy ra…\”
Hắn mở chip ghi hình cho bạn xem. Kiến trúc cũ nát của chợ đen đã được sơn sửa lại hoàn toàn, mặt đất sạch sẽ ngăn nắp, robot tuy cũ kỹ nhưng hoạt động tốt, cửa hàng hai bên gọn gàng trật tự, còn có nhiều gian hàng trống đang cho thuê. Người đi đường đều có vẻ mặt bình tĩnh, không hề giống như lời đồn hung ác bạo lực, thậm chí còn có một gã đàn ông vạm vỡ xăm trổ đang bán bóng bay…