[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 49 thương tâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 49 thương tâm

Lăng Cáo vừa tỉnh lại sau khi bị tạt nước lạnh, cơn đau dữ dội khiến hắn rên rỉ, ngay lập tức bị một miếng kim loại lạnh buốt bịt miệng.

Hắn bị trói vào ghế, giữa căn phòng khách tối tăm và xa lạ. Một người đàn ông ngồi khoanh chân trên sô pha, bật đèn rọi sáng.

Lăng Cáo bị ánh sáng chói mắt làm nheo mắt, sau cơn choáng váng ngắn ngủi, hắn nhìn rõ người đàn ông đối diện.

Đối phương trông rất trẻ, mắt phượng mày dài, dáng người thẳng tắp, vẻ ngoài lạnh lùng và quý phái. Đuôi mắt hơi xếch khiến y thêm phần sắc bén, nhưng khi cười lại rất ôn hòa. Chỉ cần y ngồi đó thôi cũng khiến người ta muốn thần phục.

Một lực mạnh bạo tát vào gáy hắn, một người cười lạnh: \” Ch·ết dến nơi rồi còn không thành thật, mắt không cần nữa à?\”

Lăng Cáo đau đớn ngẩng đầu, thấy một lính đánh thuê tiêu sái soái khí, mày kiếm mắt sáng, đôi mắt hắn tức khắc lại sáng ngời, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng.

Tuyệt phẩm, đúng là hai tuyệt phẩm trời cho, lô hàng này đúng là hàng tốt —

\”Má!\” Lệ Diệu bị ánh mắt của hắn làm ghê tởm đến quá mức, \”Ngươi nhìn cho kỹ lão tử là ai!\”

Miếng kim loại bị lấy ra, Lăng Cáo bị thuốc tăng lực tinh thần bắn đầy mặt, hắn lắc đầu, cuối cùng nhận ra soái ca trước mặt, sự phấn khích lập tức tan biến, hắn lắp bắp: \”Lệ, Lệ, Lệ thượng tướng?\”

Lệ Diệu cười dữ tợn: \”Mắt ngươi vẫn chưa mù à?\”

\”Hiểu lầm, hiểu lầm, gần đây tinh thần lực hơi loạn, ngài đừng trách.\” Lăng Cáo cười gượng hai tiếng, mắt hắn lại không thể rời khỏi mặt Lương Hoàn, \”Vị mỹ lệ tiên sinh này là –\”

\”Lăng tiên sinh, chào ngài, tôi là quản lý chợ đen Lương Hoàn.\” Lương Hoàn mỉm cười, \”Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.\”

Mặt Lăng Cáo trắng bệch, chuyện lớn xảy ra ở chợ đen, hắn đương nhiên đã điều tra Lương Hoàn. Người này trẻ tuổi, nhưng nghe nói giết được dị chủng siêu cấp, còn xử lý Ngu Vạn Nghiêu, khiến đám tội phạm hung hãn ở chợ đen ngoan ngoãn…

\”Ha ha, chào, chào Lương tiên sinh, người thật có khí thế hơn ảnh chụp.\” Môi Lăng Cáo run rẩy, \”Không biết hai vị tìm tôi có chuyện gì quan trọng? Hay là, trước hết cởi trói cho tôi, chúng ta bàn sau.\”

Lăng Cáo cũng khôn ngoan, biết mình bị trói đến đây, hắn hạ mình hết cỡ, sợ hai người này muốn lấy mạng hắn. Dù sao lính đánh thuê và cường đạo chợ đen đều là đám lỗ mãng, hắn từng bị Ngu Vạn Nghiêu hành, tự nhận là có kinh nghiệm, chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì không thành vấn đề.

Lương Hoàn và Lệ Diệu liếc nhau, Lệ Diệu nhướn cằm ra hiệu cho y nói, rồi vắt chân ngồi trên sô pha xem kịch.

\”Lăng Cáo tiên sinh.\” Lương Hoàn đứng thẳng người, \”Tôi tìm ngài lần này, là có chuyện muốn thỉnh giáo.\”

Lăng Cáo cười nói: \”Chuyện, chuyện gì?\”

\”Mấy ngày trước, cư dân chợ đen đồng loạt xuất hiện chứng rối loạn tinh thần lực bùng phát. Chúng ta đã tốn rất nhiều tiền của và công sức mới giải quyết được chuyện này.\” Lương Hoàn nhìn hắn thong thả nói, \”Sau đó, chúng ta truy tìm nguồn ô nhiễm và phát hiện một phòng thí nghiệm bí mật ở tầng hầm thứ tám.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.