Chợ đen tầng một.
Ngải Tiểu Lực ôm cơ giáp có đinh ốc nặng trĩu, dùng tay áo xoa xoa nước mũi, nhón chân ghé vào cửa sổ tràn đầy dầu máy nhìn vào trong xem.
\”Ngải Tiểu Lực, Bùi đại ca rốt cuộc có ở nhà không vậy?\” Bên cạnh, một bé gái tóc bím vội la lên, \”Trò chơi của chúng ta sắp bắt đầu rồi.\”
\”Tớ đang xem đây.\” Ngải Tiểu Lực nói thầm, \”Bùi đại ca đôi khi vài ngày liền không có ở đây, chuyện này rất bình thường thôi, mẹ tớ cũng vậy, bọn họ phải ra ngoài làm nhiệm vụ để kiếm tiền mà.\”
\”Ngải Tiểu Lực, cậu không phải là nói dối đó chứ? Rốt cuộc là khi nào chúng ta mới xâu được dây thừng vào mấy con \’thú cưng\’ này?\” Một thằng bé mập mạp tính tình nóng nảy nói.
Mấy ngày trước, chợ đen tầng trên và tầng dưới đã xảy ra xung đột, làm rơi rớt rất nhiều cơ giáp và phi thuyền đinh ốc. Số lượng quá nhiều nên chưa kịp dọn dẹp, lũ trẻ con liền nhặt về, xem chúng như là \”thú cưng\” để thi đấu. Cách thức thi đấu là xâu lỗ vào giữa mấy con đinh ốc, rồi dùng dây xích buộc lại, xem đinh ốc của ai chạy nhanh hơn. Chẳng biết ai là người nghĩ ra trò chơi này đầu tiên, nhưng chỉ vài ngày sau, trò chơi này đã trở nên thịnh hành trong đám trẻ con.
Chỉ có một khó khăn duy nhất, đó là đám trẻ con sức yếu, khó đục lỗ, chỉ có thể nhờ người lớn giúp đỡ. Ngải Tiểu Lực và đám bạn của cậu đã vất vả lắm mới nhặt được mấy con đinh ốc, nhưng chẳng có ai chịu giúp bọn cậu khoan lỗ cả. Ngải Tiểu Lực liền dẫn cả đám đến cửa hàng sửa chữa cơ giáp nguyên tử của Bùi Trọng. Cậu bé từng thấy Bùi Trọng dùng máy khoan khi chơi ở tiệm.
\”Nhưng mà mẹ cậu gần đây cũng có ra ngoài đâu.\” Bé gái có chút buồn bã, \”Rốt cuộc là Bùi đại ca có ở đó không? Nếu chúng ta mà không kịp tham gia cuộc thi thì sẽ bị loại đó.\”
Ngải Tiểu Lực vỗ vỗ vào tấm kính, lớn tiếng gọi: \”Bùi đại ca!\”
Sợ hắn nghe không thấy, bé gái lo lắng cùng Ngải Tiểu Lực kêu lên: \”Bùi đại ca!\”
Bé mập có chút sợ hãi: \”Bùi, Bùi…\”
\”Bùi Bùi!\” Có người bắt chước theo.
Cuối cùng, một đám trẻ con chen chúc nhau trước cửa tiệm, nhao nhao gọi \”Bùi Bùi\”.
Cánh cửa sổ \”két\” một tiếng mở ra, Bùi Trọng mặt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm đám nhãi ranh làm ồn ào phá giấc ngủ của hắn. Thấy vẻ mặt đó, lũ trẻ sợ hãi lùi lại phía sau.
Ngải Tiểu Lực hít hít mũi: \”Bùi đại ca, anh có thể giúp bọn em khoan lỗ vào mấy con đinh ốc này không? Nửa tiếng nữa là bọn em có trận đấu đồng đội rồi.\”
Bùi Trọng: \”…\”
Cô bé tóc bím Hầu Am Am nhỏ nhẹ nói: \”Làm ơn đi mà, Bùi Bùi.\”
Tiểu mập mạp cố hết sức giơ con đinh ốc to nhất của mình lên.
Bùi Trọng mặt không chút biểu cảm mở cửa tiệm, một đám trẻ con hoan hô chạy ùa vào.
Chẳng mấy chốc, bọn trẻ đã có \”thú cưng\” của mình. Cả đám lại hò hét ầm ĩ, nhảy nhót lung tung trên đường phố.