[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 4 ghi hận – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 4 ghi hận

\”Đi trước cứ đến nhà ăn dùng cơm, ký túc xá còn sớm mới có điện.\” Lệ Diệu trước ánh mắt chính khí lẫm nhiên của y giơ tay đầu hàng, \”Chờ có điện tôi cho cậu sạc đầy, được không?\”

Lương Hoàn lúc này mới miễn cưỡng hài lòng.

Trên đường đi đến nhà ăn, Lương Hoàn đối với thiết kế này đưa ra nghi ngờ: \”Nếu các ngươi đem chip cấy vào trong cơ thể, liền nên có phương thức sạc điện nhanh chóng và tiện lợi hơn chứ, vì sao không thể…\”

Y nghĩ nghĩ, nhớ lại từ mới vừa xem: \”Sinh vật cung năng?\”

\”Chip Lê Minh là gần vài thập kỷ mới phổ biến, lúc thiết kế ban đầu đúng là có thể thông qua sinh vật năng lượng của con người, nhưng cần phải kết hợp với dung dịch dinh dưỡng đặc biệt để bổ sung.\” Lệ Diệu hai tay đút túi, \”Vấn đề là thứ đó mắc chết đi được, chỉ có quân đội với nhà giàu mới dùng nổi, mà đồ thay thế giá rẻ thì khó uống vô cùng, thời gian cung cấp năng lượng lại ngắn, chẳng có tác dụng gì. Nhưng mà cuộc sống hàng ngày lại không thể thiếu chip, phần lớn người thường đều sạc bằng cách cắm điện ngoài, dùng tiết kiệm một chút, hiện giờ ở Tam Khu thì chip gắn ngoài tương đối phổ biến, có thể thay pin, một cục dùng được cả năm.\”

Lương Hoàn nói: \”Lính đánh thuê cũng dùng được à?\”

Lệ Diệu giơ cổ tay lên: \”Căn cứ đặc biệt cung cấp, chứ làm nhiệm vụ mà cứ phải lôi ra lôi vào cục chip gắn ngoài thì phiền phức chết.\”

Mặt trong cổ tay anh có xăm hình một con rồng nhỏ màu đen, há miệng ngậm đuôi, nằm ngay chỗ nối với con chip, Lương Hoàn không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.

Nhà ăn của tòa nhà lính đánh thuê được xây trên không, nối liền ba tòa nhà ký túc xá, chiếm diện tích rất rộng, tường trong suốt có thể nhìn thấy đường ống từ trường bên ngoài và đường bay thấp trên trời, hàng trăm quầy thức ăn xếp thành vòng tròn ở giữa, trong đại sảnh là những dãy bàn ăn được sắp xếp ngay ngắn, đèn đuốc sáng trưng.

Lương Hoàn nhìn đám đông ồn ào náo nhiệt, đa số ăn mặc giống Lệ Diệu, quần ngắn tay ngắn màu đen cùng giày tác chiến, cũng có một số người tạo hình đặc biệt, chân hoặc tay là máy móc, dây điện lộ ra ngoài, thậm chí có người nửa người là kim loại.

\”Đừng có nhìn lung tung.\” Lệ Diệu giữ đầu y rồi quay lại, \”Mấy người này không có chuyện cũng kiếm chuyện đấy, không phải ai cũng tốt tính như chồng cậu đâu.\”

\”Ở đây sao lại có điện?\” Lương Hoàn hỏi.

\”Cậu là chúa hay hỏi vì sao à?\” Lệ Diệu bất lực giải thích, \”Nhà ăn thuộc loại công trình đặc biệt, có thể gửi đơn lên chính phủ, xin phê duyệt cung cấp điện theo giờ.\”

\”Tài nguyên điện lực thiếu thốn đã ảnh hưởng đến đời sống người dân, triều đình nên nhanh chóng giải quyết, hoàng đế các người đang làm gì vậy?\” Lương Hoàn rất để ý việc chip của mình không thể sạc ngay.

\”Thời đại nào rồi còn hoàng đế.\” Lệ Diệu dở khóc dở cười, \”Bệ hạ, ngài đừng bận tâm chuyện bao đồng này nữa, khu nhà giàu Đông Nhất đêm nào cũng ăn chơi nhảy múa, yên tâm đi ạ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.