[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 38 thất thường – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 38 thất thường

Đặng Mông cảm thấy mình bận rộn như chó chạy ngoài đồng. Tuy rằng lớn lên ở chợ đen, trước kia làm công việc xám xịt, dân cư chợ đen bình thường còn tránh mặt hắn, hắn cũng từng thức đêm ngồi canh con nợ —— nhưng cậu chưa từng làm việc quần quật không muốn sống như vậy.

Ba ngày ba đêm, suốt 72 tiếng đồng hồ không chợp mắt, từ tầng bảy chạy xuống tầng tám rồi lại chạy về báo cáo công việc cho Lương Hoàn. Giữa chừng còn giúp Lương Hoàn thu thập ý kiến và kiến nghị của rất nhiều cư dân. Khi cậu vác đống vật tư bước vào biệt thự, liền thấy Lương Hoàn chìm ngập trong đống văn kiện ảo. Lương ca của cậu, nước kỷ tử dưỡng sinh không lay chuyển đã biến thành cà phê đặc chế siêu cao. Lương Hoàn cầm ly tu ừng ực, khiến cậu sợ hãi kinh hồn: \”Lương ca!\”

\”Ừ?\” Lương Hoàn đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, \”Về rồi à, vất vả cho ngươi Đặng Mông.\”

Đặng Mông vứt đống vật tư xuống, chạy tới bàn làm việc của y, hoảng sợ nói: \”Lương ca, anh kiếm loại cà phê này ở đâu vậy?\”

Lương Hoàn không ngẩng đầu, chỉ tay vào quảng cáo pop-up trên màn hình ảo: \”Lúc nghỉ ngơi trước đó xem được mấy phút livestream, thấy không tệ, ta mua mấy thùng đặt ở đại sảnh, mọi người cần thì tự lấy.\”

\”Lương ca, loại cà phê này là đặc chế cho quân đội, lúc tác chiến giúp tăng cường tinh thần lực mạnh mẽ, uống hai ngụm là tỉnh cả ngày…\” Đặng Mông cảm thấy có chuyện chẳng lành, \”Anh uống bao nhiêu rồi?\”

\”Lúc Lăng Toàn đến, ta cho người mở ra, mọi việc đều quá vội vàng, không có gì ngon đãi khách.\” Lương Hoàn cười tủm tỉm nhìn anh, \”Cảm giác cũng không tệ lắm, ta thưởng bà ấy một thùng.\”

y còn lo Lăng nữ sĩ hơn 60 tuổi không ôm nổi, cố ý phái một thuộc hạ đi theo đưa đến.

Đặng Mông ôm đầu muốn hét lên, cậu túm lấy cậu em đang đi ngang qua: \”Mau bảo người thu hết chỗ cà phê này lại.\”

Lương Hoàn hơi bất mãn: \”Đặng Mông, ta bỏ ra 50 vạn tinh tệ mua đấy.\”

Đặng Mông sắp quỳ xuống: \”Lương ca, đây là đồ bộ đội đặc chủng dùng, thể năng và tinh thần lực song S của họ còn không dám uống nhiều, người thường uống vào rất dễ dẫn đến rối loạn tinh thần lực. Mấy tên thương gia lòng lang dạ sói này thật là tiền nào cũng dám kiếm.\”

Lương Hoàn nhíu mày: \”Ta không có bất kỳ khó chịu nào. Vừa rồi ta còn đến chỗ Lệ Diệu bồi hắn ngủ hai tiếng. Hắn xóa quét đồng tử của ta, còn cố ý không nằm cùng ta. Nếu không phải ta quá buồn ngủ ——\”

\”Anh, Lương ca.\” Đặng Mông dứt khoát đưa cho y một ly nước, \”Uống nước đi.\”

Lương Hoàn nhận lấy nhấp một ngụm, không mấy hài lòng thở dài: \”Đặng Mông, trẫm không sao.\”

Nghe thấy y tự xưng là trẫm, vẻ mặt Đặng Mông suýt nữa nứt ra, vội vàng gọi cho Việt Hàng: \”Hàng ca, anh có ở tầng một không? Mau gọi Vương Nhạc Nhậm lên đây, Lương ca hình như bị rối loạn tinh thần lực.\”

Lương Hoàn lật xem văn kiện trước mặt: \”Không cần làm ầm ĩ thế, Lệ Diệu nói ta lúc nào cũng rối loạn tinh thần lực, hắn đã quen rồi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.