[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 36 hoa hồng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 36 hoa hồng

Xe máy dừng ở đầu ngõ, Lệ Diệu ngạc nhiên, quay đầu nhìn Lương Hoàn.

\”Phi thuyền gây ồn ào quá.\” Lương Hoàn thản nhiên nói.

Lệ Diệu: \”…\”

Tiếng ồn của chiếc motor hạng nặng này gấp mười lần phi thuyền thông thường.

\”Lên xe đi, trẫm chở ngươi về.\” Lương Hoàn đưa chip ra.

Lệ Diệu nhếch mép, đá vào lốp xe máy: \”Về cái rắm. Loại xe này khi chạy phải treo lốp, ngươi làm nó mòn gần hết rồi, về đến nơi có mà báo hỏng.\”

Lương Hoàn mặt không cảm xúc nhìn anh.

Lệ Diệu ngẩng đầu, lười biếng nói: \”Hết diễn được rồi à? Vừa nãy còn muốn móc tim ra cho tôi xem, giờ mà nhanh nhảu cười tủm tỉm gọi mấy tiếng ông xã, tôi giúp cậu chạy?\”

Lương Hoàn: \”…\”

Y suýt không kìm được cơn giận, thậm chí không kịp tự hỏi cơn giận vô cớ này từ đâu ra, Lệ Diệu đã mở cốp xe, lôi xích treo lốp ra, lắp vào xe một cách thuần thục và nhanh chóng.

Lệ Diệu sải bước đi lên khởi động xe, tiếng gầm rú đột ngột vang lớn, vọng cả nửa phố, hoàn toàn trái ngược với tiếng cọ xát yên tĩnh khi y lái, phảng phất một loại kiêu ngạo trào phúng cùng khiêu khích.

…Y không nên phí công đến tìm người này.

\”Lên xe.\” Lệ Diệu hất cằm về phía sau.

Lương Hoàn quyết định không so đo với anh, vừa định lên xe thì động cơ xe máy phát ra tiếng nổ lụp bụp bất thường, giây tiếp theo lốp xe nổ tung, xích rơi vãi đầy đất.

Cả hai cùng im lặng.

\”Ngươi đã chạy nhanh cỡ nào vậy?\” Mức độ hao mòn của chiếc xe vượt quá sức tưởng tượng của Lệ Diệu.

Lương Hoàn tiếp tục trầm mặc.

\”Trẫm lo cho ngươi đến tột độ, vì tìm ngươi mà lòng nóng như lửa đốt, đến cả xích treo lốp cũng không kịp lắp, vậy mà ngươi không cảm động chút nào, còn không biết ơn nữa, thôi, trẫm không so đo với ngươi.\” Lệ Diệu cười tủm tỉm thở dài, bắt chước giọng điệu của y, nhướng mày.

Lương Hoàn nhìn chằm chằm anh, giọng nói mang chút cảnh cáo: \”Lệ Diệu.\”

Lệ Diệu giống như không có việc gì từ trên xe xuống dưới, cười đến cà lơ phất phơ:: \”Dùng hai cái đùi đi bộ trở về thôi, gián điệp tiên sinh.\”

Gân xanh trên trán Lương Hoàn giật giật: \”Trẫm biết ngươi giận…\”

\”Trẫm không tức giận.\” Lệ Diệu cắt lời y, cười tủm tỉm nói: \”Trẫm không bao giờ sinh khí với kẻ râu ria.\”

\”…\” Lương Hoàn nhếch mép cười một tiếng.

Lệ Diệu quay người lại, đáp lại bằng nụ cười chuẩn mực.

Lương Hoàn hít sâu một hơi.

Y đã quen với việc thu phục những thần tử khó trị, y tự nhận mình tính tình hiền hòa và kiên nhẫn, việc dùng cả ân lẫn uy để thu phục người khác là chuyện thường. Bất mãn thì có, nhưng không ai dám thể hiện ra mặt, còn kiểu khiêu khích như lúc này… phản ứng của Lệ Diệu hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của y. Y đã chuẩn bị tinh thần bị Lệ Diệu ghét bỏ, thậm chí khinh miệt, y đã quen với điều đó.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.