[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 21 nói dối – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 21 nói dối

Anh cúi đầu ăn cơm một lát, mới nói: \”Đại hội cơ giáp tuy không giới hạn tinh thần lực, nhưng muốn điều khiển cơ giáp thuận lợi thì chỉ số tinh thần lực thấp nhất cũng phải đạt tới cấp B, ta chỉ có cấp C thì đi xem náo nhiệt gì.\”

Anh ăn cơm trước nay đều là nhanh như gió cuốn, hiện tại lại chậm rì rì ăn, như thể trong nháy mắt mất hết khẩu vị, anh rũ mắt, Lương Hoàn nhìn không rõ vẻ mặt anh, chỉ có thể nhìn thấy vết sẹo cũ kỹ trên mũi anh.

\”Là sợ người ta chê cười ngươi sao?\” Lương Hoàn hỏi.

Lệ Diệu hít sâu một hơi, lấy đũa chỉ vào y: \”Cũng là do tính tôi tốt, đổi người khác thì sớm đánh em rồi tin không?\”

Lương Hoàn cười cười: \”Trẫm khi còn bé rất hay khóc, có lần thượng triều ngủ quên rồi từ trên long ỷ ngã xuống, làm vỡ răng sữa, trước mặt văn võ bá quan khóc đến suýt ngất xỉu, cảm thấy mất mặt, mấy ngày liền không dám đi thượng triều. Sau này lão sư tìm được ta, nàng nói với ta rằng, nếu ngươi cứ để ý đến cái nhìn của người khác như vậy, thì chung quy cũng chẳng làm nên trò trống gì, cái ngôi hoàng đế này không làm cũng được. Đó là lần đầu tiên nàng nổi giận, lúc đó ta còn chưa hiểu, chỉ cảm thấy sợ hãi, cuối cùng vẫn phải bịt răng sún đi thượng triều.\”

Lệ Diệu nghe thấy thì thấy thú vị: \”Em, tinh thần phân liệt còn kèm theo cả hồi ức đẹp.\”

\”Ừ.\” Lương Hoàn cũng không phủ nhận, chỉ là ra vẻ ra hình mà thở dài, \”Lúc đó cảm thấy trời sập.\”

Lệ Diệu nhếch khóe miệng: \”Cũng rất đáng yêu.\”

\”Trẫm cảm thấy ngươi cũng rất đáng yêu.\” Lương Hoàn ánh mắt ôn hòa nhìn chăm chú vào hắn, \”Lệ Diệu, cái nhìn của người khác từ trước đến nay đều không quan trọng, nếu muốn bắt đầu lại từ đầu, ngươi phải coi trọng chính mình trước đã.\”

Lệ Diệu có chút không tự nhiên dời mắt đi, cúi đầu ăn cơm: \”Đừng dạy dỗ tôi.\”

Lương Hoàn thở dài: \”Ta chỉ là muốn ngươi ở bên ta.\”

Lệ Diệu suýt nữa phun cơm vào lỗ mũi, hắn ngẩng đầu trừng mắt Lương Hoàn: \”Nói chuyện đàng hoàng đi, đừng cả ngày làm bộ làm tịch buồn nôn như vậy, tôi không có ý gì với em.\”

Lương Hoàn cười tủm tỉm nói: \”Ta biết, nhưng người với người giao tiếp đâu chỉ có tình yêu, trẫm thưởng thức ngươi, luôn là nhịn không được muốn đến gần ngươi hơn, có gì sai?\”

\”……\” Lệ Diệu đầy bụng tức giận không chỗ xả, bị y chọc cười, \”Các ngươi hoàng đế nói chuyện với ai cũng vậy sao?\”

Lương Hoàn tự mình gắp thức ăn cho hắn: \”Trẫm đối đãi với ngươi luôn khác biệt.\”

Y rất coi trọng Lệ Diệu, một người thay đổi nhanh chóng như vậy nếu có thể Đông Sơn tái khởi, tương lai nhất định sẽ có thành tựu.

Lệ Diệu tức giận đến ăn sạch sẽ đồ ăn.

Đúng là người cổ đại khó chơi.

\”Nếu ngươi thật sự không muốn, ta cũng không miễn cưỡng.\” Lương Hoàn biết điều nói, \”Ta có thể đi hỏi Bùi Trọng hoặc Đặng Mông.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.