[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết – Chương 2 tẩu tử – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Edit-Đam Mỹ] Trẫm Thật Sự Sẽ Không Khởi Động Cơ Giáp – Quy Hồng Lạc Tuyết - Chương 2 tẩu tử

Cửa sổ xe bị che kín mít, không thể nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, Lương Hoàn đành phải nhắm mắt nghỉ ngơi, bảo tồn thể lực.

Nhưng dù y có hồi ức thế nào, mặc kệ là những quái vật kia hay là những phi thuyền này, đều vượt quá nhận thức của y. Hiểu biết của y về thế giới tương lai chỉ tồn tại trong vài ba câu nói, theo tuổi tác lớn dần, ký ức thời thơ ấu cũng dần dần bị bỏ lại phía sau. Y muốn xử lý chính vụ, duy trì chế độ, cải cách, muốn cân nhắc triều thần, thanh trừ những thế gia bại hoại, muốn trưng binh đánh giặc, muốn thống nhất tứ quốc, nhiều năm trước Vương Điền đã từng miêu tả bộ dáng thế giới tương lai cho y nhưng những điều đó sớm đã trở nên mơ hồ không rõ. Việc có thể làm cho bá tánh của mình ăn no mặc đủ cơ hồ đã hao hết tâm huyết cả đời của y.

Y nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được mình sẽ đến thế giới tương lai.

Mặc dù tình cảnh hiện tại không rõ, nhưng Lương Hoàn vẫn là không thể ức chế mà có chút kích động, nơi này có quái vật cùng hoang mạc, lại cũng có vũ khí nóng vượt xa quá Bắc Lương, nếu y có thể mang mấy thứ này về Bắc Lương —

\”Tỉnh dậy, đừng ngủ.\” Có người thô bạo mà vỗ vào mặt y.

Lương Hoàn đột nhiên mở mắt.

Lệ Diệu sửng sốt một chút. Lương Hoàn liếc nhìn anh một cái, ánh mắt lạnh nhạt lại uy nghiêm, mang theo mười phần cảm giác áp bách, thiếu chút nữa làm anh có loại ảo giác đối phương khó đối phó.

\”Tôi mặc kệ cậu là bởi vì cái gì mà cung cấp tư liệu ở trung tâm ghép đôi cư dân, nhưng nếu đã ghép đôi thành công, liền không cần lại giở những trò khôn vặt đó nữa.\” Lệ Diệu túm chặt áo sau cổ y, xách như xách thỏ đem y từ trong xe lôi ra ngoài, \”Xuống xe.\”

Lương Hoàn bị anh đẩy đến đi phía trước lảo đảo một bước, ngay sau đó đã bị tiếng ồn ào náo động ập vào mặt vùi lấp.

Trước mặt là một đống kiến trúc phi thường cao lớn, nhìn ra có ba bốn mươi trượng cao, bên ngoài bị sơn thành màu tro đen u ám, một vài ô cửa sổ nhỏ trông chật chội lại kín mít. Mà bên cạnh đống kiến trúc này là những tầng lầu cao ngất tương tự, không trung ở giữa chằng chịt những ống dẫn và mặt đường màu sắc sặc sỡ, đủ loại kiểu dáng \”ô tô\” xuyên qua ở giữa, trên không trung \”người chim\” đang múa may cánh tay, chỉ huy giao thông.

Đống kiến trúc phía trước là một con đường rộng lớn, đèn đường trắng lóa. Trên mặt đường, mấy quả cầu sắt cao nửa người lăn lộn nhặt rác, trên đường phố có không ít người ăn mặc hở hang, tóc tai đủ mọi màu sắc, ồn ào đi về phía trước. Thấy bọn họ đứng ở cửa, tựa như chuột thấy mèo, lập tức trốn xa.

\”Đi nhanh, là lính đánh thuê!\”

\”Lính đánh thuê không phải đều đi đường đặc biệt sao? Sao lại gặp ở tầng dưới chót vào cửa, mẹ nó, thật là xui xẻo tận cùng, đừng để hắn thấy……\”

\”Im miệng, không muốn sống nữa hả.\”

Lương Hoàn nghe vậy quay đầu nhìn mấy người quái dị kia, Lệ Diệu giữ chặt cổ y xoay người trở lại: \”Đi vào nói ít thôi, nghe thấy chưa?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.