Hoàng đế bệ hạ dùng bữa xong, cảm thấy rất hài lòng.
Kim Bảo bước những bước chân ngắn nhỏ đến dọn bàn. Lệ Diệu bị vẻ ngoài vàng óng ánh của nó làm chói mắt: \”Cái gì đây?\”
\”Chào anh, tôi tên là Kim Bảo.\” Kim Bảo với khuôn mặt Gấu Trúc Nhỏ lễ phép chào anh, \”Kính chào Lệ Diệu tiên sinh, ngài đã được thiết lập là chủ nhân thứ hai của Kim Bảo, có việc gì cứ phân phó Kim Bảo bất cứ lúc nào. Nhắc nhở: Lương Hoàn tiên sinh đã mua Kim Bảo, cho nên Kim Bảo trước tiên phải nghe lời chủ nhân, sau đó mới nghe lời ngài.\”
Lệ Diệu chọc chọc vào khuôn mặt lông xù giả lập của Kim Bảo.
Thứ này trông như một loại AI kém thông minh.
\”Người máy cao cấp quá đắt, đành phải mua tạm một con hàng cũ.\” Lương Hoàn sờ đầu Kim Bảo, \”Chờ sau này trẫm có tiền, sẽ mua cho ngươi một lớp da mới.\”
Kim Bảo cười tít mắt: \”Vui vẻ, cảm ơn chủ nhân.\”
Người máy nhỏ bắt đầu làm việc nhà chăm chỉ hơn lúc trước.
Lệ Diệu: \”…\”
Lương Hoàn uống trà, cười tủm tỉm nhìn anh: \”Lệ Diệu à, trẫm –\”
Lệ Diệu nổi hết da gà, vội túm lấy tấm chăn lông bên cạnh trùm kín đầu, leo lên giường xếp của mình, chỉ để lại cho Lương Hoàn một bóng lưng lạnh lùng: \”Trẫm hiện tại muốn ngủ trưa.\”
Lương Hoàn kéo cái chăn xuống, thở dài não nề.
Thật là không biết lớn nhỏ, hỗn xược.
Kim Bảo mở bụng ra, ra hiệu cho y xem bên trong chứa dung dịch tinh thần lực. Là một người máy cũ kỹ có chút trục trặc, nó còn phải làm lạnh bảo quản mấy loại thuốc này, Kim Bảo tỏ vẻ mình rất không thích.
Lương Hoàn mặt không cảm xúc đóng nắp lại, liếc nhìn Lệ Diệu đang nằm trên giường.
Còn ba ngày nữa là đến đại hội lính đánh thuê.
Lệ Diệu ngủ không yên giấc. Lương Hoàn đang ngồi thiền luyện công trên giường, nghe thấy tiếng rên rỉ cố nén mà nặng nề. Y mở mắt ra, liền thấy Lệ Diệu sắc mặt trắng bệch, nhíu chặt mày, cơ thể co rút một cách bất thường, hàm răng nghiến chặt, như đang chịu đựng cơn đau dữ dội.
\”Lệ Diệu?\” Lương Hoàn gọi anh, nhưng anh không phản ứng.
Thấy cơ thể anh co giật ngày càng mạnh, Kim Bảo không leo lên giường được, lo lắng đến mức cứ xoay vòng vòng dưới đất. Lương Hoàn đứng dậy, bắt mạch cho Lệ Diệu.
Lâu ngày thành lang trung, Lương Hoàn cũng biết chút ít y thuật. Mạch tượng của Lệ Diệu hỗn loạn, vô cùng yếu ớt, giống như vừa trải qua trọng thương, kinh mạch tắc nghẽn không thông. Lương Hoàn có chút kinh ngạc.
Thế này mà vẫn chưa chết.
\”Lệ Diệu.\” Lương Hoàn vỗ vỗ mặt anh, thấy anh nghiến chặt răng. Y nhìn quanh một lượt, chọn một chiếc khăn sạch sẽ nhét vào miệng anh, đỡ anh dậy, điểm vào ba huyệt đạo. Ngón tay cái ấn vào sau gáy anh, từ từ truyền nội lực xuống dưới. Ngay sau đó, y cảm nhận được một luồng tinh thần lực hỗn loạn đang giằng co. Kim Bảo phát ra âm thanh dồn dập: \”Cảnh báo, cảnh báo! Phát hiện tinh thần lực cơ thể người hỗn loạn, xin lập tức chữa trị! Xin lập tức chữa trị! Đang gọi cấp cứu –\”