[ Edit – Đam Mỹ/ Thô Tục ] Người Chồng Nguy Hiểm – Hồi 3 – Hồi 3 – 1994: Chương 1. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Edit – Đam Mỹ/ Thô Tục ] Người Chồng Nguy Hiểm – Hồi 3 - Hồi 3 - 1994: Chương 1.

Chương 1: Tiểu Duẫn luôn là em bé ngoan.
Edit: Charon_1332
______

Cuối đông, tiết trời lạnh buốt. Sau khi vào nhà tôi thấy lò tắt ngúm bèn châm thêm than rồi đi tới phòng ngủ.

Tiểu Duẫn ngồi trên thảm cầm bút màu nước vẽ chữ lên tờ báo cũ, tôi nhìn thử nhưng chẳng hiểu gì, em viết xấu quá.

Phòng ngủ sáng trưng, tôi bước tới để bóng mình bao lấy em, bấy giờ em mới phát hiện ra tôi. Em hớn hở khoe cho tôi xem mấy chữ em vừa viết, tôi gật gật đầu rồi cầm lấy đặt nó sang một bên, ôm em ra phòng khách ngồi.

Tôi lấy thuốc ra từ dưới bàn, kéo tay Tiểu Duẫn hơ trên bếp, tay em lạnh căm, sờ vào cảm giác giống như cục băng mềm. Hơ một lúc thì Tiểu Duẫn rụt tay về không muốn hơ nữa, hình như em thấy khó chịu. Tôi thoa thuốc rồi đeo găng tay len vào cho em, sau đó để em đi chơi tiếp, giờ tôi phải đi nấu cơm. 

Vì ăn ở đồn rồi nên tôi chỉ nấu mỗi phần của Tiểu Duẫn thôi. Tôi thổi cơm rượu rồi hấp thêm trứng hấp thịt băm, sau khi Tiểu Duẫn ăn xong thì tôi đi rửa mặt. Khi về lại phòng ngủ thì em đã lên giường rồi, em ở nhà cả ngày nên vô cùng sạch sẽ, tôi chỉ lau qua mặt và cổ em bằng khăn ấm. 

Lúc ngủ Tiểu Duẫn rất thích nằm sát tôi, hồi trước tôi không cho em làm thế, thế là em bèn nằm sát vào tường hoặc ôm cái gì đó, bây giờ thì lại lân la nằm sát tôi. Tôi ngồi ở mép giường, định làm điếu rồi ngủ nhưng vừa móc bật lửa ra thì eo tôi bỗng bị ai đó chạm vào, Tiểu Duẫn chui ra khỏi chăn ôm dính lấy lưng tôi, người em hơi lạnh. Tôi suy nghĩ một lúc rồi cất bật lửa đi, tắt đèn đắp chăn đi ngủ với em.  

Chẳng mấy chốc Tiểu Duẫn đã chìm vào giấc ngủ say, tôi gỡ cánh tay đang ôm chặt lấy mình của em ra, dém chăn hẳn hoi cho em rồi xuống giường ra ban công hút thuốc. Gió lạnh giống như gia sắc tạt vào mặt tôi, hút xong tôi thấy ngón tay mình hơi tê cứng, thế là đành quay về phòng ngủ. 
__________

Sáng chủ nhật, Triệu Lan tới nhà chơi, đã thế còn xách theo một chén cháo hạt sen đường.

Tiểu Duẫn thấy rất vui khi cô đến chơi, em còn mang cả bánh quy mà mình thích ăn nhất ra mời cô ăn, Triệu Lan thấy thế bèn nhận lấy. Tiểu Duẫn ngồi ở phòng khách ngoan ngoãn ăn cháo, tôi và Triệu Lan thì ra ban công nói chuyện.

Triệu Lan hỏi tôi: “Kem nẻ kia xài ổn không đội trưởng? Tôi nhờ bạn lên tỉnh mua hộ đấy, nghe đâu là hiệu quả lắm.”

“Ừm, ổn lắm.” Tôi tựa vào lan can cúi đầu nhìn chậu cây ở góc tường. Hai ngày trước nó sắp chết lạnh, tôi tính kệ nhưng Tiểu Duẫn lại làm cho nó một cái khăn quàng bằng báo cũ, còn đắp chăn cho nó nữa.  

Triệu Lan nói tiếp: “Đứa nhỏ này lớn nhanh thật đấy, hồi lần đầu gặp nhóc ấy, nhóc còn chưa cao đến vai anh nữa.”

Nghe cô nói thế tôi bèn ngước mắt lên, nhìn Tiểu Duẫn qua ô cửa kính. Em đang nằm nhoài trên bàn, hai tay ôm bát cháo, uống xong một ngụm rồi lè lưỡi liếm liếm môi, cháo nóng làm môi em đỏ, điều ấy khiến mặt em càng trắng hơn, mang đến một vẻ đẹp tươi tắn.

Tôi bỗng nhớ ra mình nhận em được gần ba năm rồi. Tôi không biết vì sao thời gian lại trôi nhanh như vậy, giống như thể em đột nhiên đến nơi này và đột nhiên lớn lên vậy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.