Edit: Lyein Mian (Shả)
——-
Khi lời của Tề Hân vừa dứt, quả bóng rổ mà Nguyễn Dịch Vân ném ra đã rơi gọn vào rổ.
Lục Thành, người cũng chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng không khỏi trầm trồ kinh ngạc.
Nguyễn Dịch Vân có thể xem là khá cao trong số các Omega, nhưng so với Trần Tuý, cậu vẫn trông khá nhỏ bé. Khi Trần Tuý giơ tay ra chắn trước mặt, đối với Nguyễn Dịch Vân, đó gần như là một bức tường thép. Nhưng cậu lại có lợi thế ở sự linh hoạt và tốc độ. Sau vài lần không thể đột phá, cậu bất ngờ thực hiện một động tác giả khéo léo, khiến Trần Tuý phản ứng không kịp và đưa ra phán đoán sai lầm. Nắm bắt được cơ hội ngắn ngủi này, Nguyễn Dịch Vân lập tức bật nhảy, thực hiện cú ném rổ thành công.
\”Không thể không thừa nhận,\” Tề Hân lắc đầu cảm thán, \”cậu ta thực sự rất đặc biệt.\”
Lục Thành gật đầu.
Khoảnh khắc vừa rồi, dù là một Omega, cậu cũng cảm thấy tim đập nhanh hơn một chút.
Thế giới này có một logic rất kỳ lạ. Một Alpha có đặc điểm của Omega sẽ bị đồng giới chế giễu, nhưng một Omega mang đặc tính của Alpha lại dễ dàng nhận được thiện cảm từ mọi người.
Edit: Logic j? Người ta gọi là kì thị và t ghét điều này-
Tề Hân thở dài: \”Nói thật, cậu đã thầm thích cậu ta lâu như vậy rồi, nếu đối thủ không quá mạnh, tớ thực sự muốn khuyên cậu thử thách một lần đấy.\”
Ngữ điệu của Tề Hân có vẻ như đang nói đùa, nên Lục Thành không đáp lại, chỉ lắc đầu.
Nếu Trần Tuý là kiểu người dễ thay lòng, dễ bị \”thách đấu\” mà chiếm được, vậy thì trong lòng Lục Thành, cậu ta cũng chẳng còn sức hút nữa.
Dù vậy, sau hơn hai năm qua, hình ảnh Nguyễn Dịch Vân trong lòng cậu cũng không còn hoàn mỹ như ban đầu. Lục Thành có chút bất mãn với cậu ta.
Trong lúc trò chuyện, cả hai dần tiến lại gần sân bóng rổ. Lục Thành vẫn như thường ngày, cúi đầu âm thầm quan sát, còn Tề Hân thì chẳng hề kiêng dè mà nhìn chằm chằm vào những người trên sân.
Rất nhanh, cậu ta cất giọng nghi hoặc: \”… Chuyện gì đang xảy ra vậy?\”
Nghe vậy, Lục Thành ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ thấy Nguyễn Dịch Vân và Trần Tuý đang đứng ở rìa sân bóng, dường như đang tranh luận.
Khuôn mặt Nguyễn Dịch Vân rõ ràng sa sầm xuống. Cậu ta nói vài câu, rồi đột ngột giơ tay, đầu ngón tay chỉ thẳng vào mặt Trần Tuý.
Dù khoảng cách vài mét khiến họ chỉ nghe loáng thoáng mà không rõ nội dung, nhưng có thể nhận ra giọng điệu của Nguyễn Dịch Vân vô cùng cứng rắn, như đang nổi giận.
\”Sao thế? Cãi nhau à?\” Tề Hân thắc mắc. \”Vừa nãy còn ổn lắm mà?\”
Lục Thành chỉ biết bất lực thở dài: \”… Cậu ta hay thế lắm.\”
Cậu đã lặng lẽ quan sát Trần Tuý suốt hơn hai năm qua, vô tình chứng kiến không ít cảnh Trần Tuý và Nguyễn Dịch Vân ở bên nhau.