Lời mở đầu:
Giai đoạn đầu lấy bối cảnh học đường, nhưng rất hư cấu, không đề cập đến chuyện học hành. Tổng thể là kiểu chậm nhiệt cool ngầu Mary Sue phi thực tế.
Có đơn phương yêu thầm, có drama cẩu huyết, tình tiết mất não cũ rích, phi logic, bug đầy trời. Nếu bạn yêu cầu cao về văn phong và cốt truyện, không khuyến khích đọc.
…
Buổi học cuối cùng trước khi tan trường, ánh hoàng hôn bao trùm cả ngôi trường, trên sân thể dục có ít nhất hơn hai mươi lớp đang học thể dục. Những cú vung vợt cầu lông và vợt tennis làm kinh động đến đàn chim trên cây, chim én và chim sẻ vỗ cánh bay lên, xoay một vòng trên không rồi lại lần lượt đáp xuống chỗ cũ, không chịu về tổ.
Trì Gia Hàn vội vã chạy về phía trước, thể lực của omega yếu hơn một chút, chạy băng qua nửa sân thể dục liền không nhịn được mà thở hổn hển. Đến trước cửa phòng thiết bị, cậu đẩy mạnh vào, cánh cửa khép hờ xoay mở vào trong, mùi cao su và bột vôi xộc thẳng vào mũi.
Phòng thiết bị rất rộng rãi, dưới ô cửa sổ cao ở phía cuối, alpha đang cầm bút ngồi trên một tấm đệm xanh lục quân đội, trên đầu gối đặt chồng sách. Ánh tà dương nghiêng nghiêng hắt lên người, chiếu rõ từng mảng bầm tím trên cánh tay.
Alpha ngẩng đầu lên nhìn Trì Gia Hàn bước đến trước mặt mình.
\”Biết ngay cậu ở đây mà.\” Trì Gia Hàn thở dốc, lúc nhìn thấy gương mặt sưng tấy và vết bầm tím nơi khóe miệng đối phương, cậu nhíu chặt mày, \”Không phải thứ sáu mới đánh sao? Hôm qua mới thứ năm, sao lại đánh sớm?\”
\”Ừm.\” Alpha đáp ngắn gọn, lại cúi đầu đọc sách.
\”Hứa Tắc.\” Trì Gia Hàn trầm giọng gọi.
Hứa Tắc dừng lại một chút, lúc này mới đặt sách sang bên, đưa tay kéo vạt áo đồng phục lên để lộ một mảng băng gạc dán trên xương sườn bên phải, giọng điệu thản nhiên: \”Chỉ có chỗ này, không còn vết thương nào khác.\”
Băng gạc dán rất qua loa, nhăn nhúm lộn xộn, vừa nhìn đã biết là do chính cậu làm, cẩu thả hết mức có thể.
Trì Gia Hàn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng kéo một góc băng gạc, mở ra, thấp thoáng nhìn thấy bên trong là những vết thương nhỏ chi chít đã kết thành từng mảng vảy máu, lộn xộn bết dính vào băng gạc, rất hợp với phong cách nhất quán của Hứa Tắc —— đơn giản thô bạo mà ấn băng gạc lên vết thương, chẳng hề bận tâm đến việc lúc thay thuốc sẽ đau đến mức nào.
\”Kính vỡ à?\” Trì Gia Hàn nhíu mày hỏi.
Hứa Tắc không trả lời thẳng, chỉ nói: \”Bọn họ thích xem.\”
\”Bọn họ còn thích xem tay không bắt dao nữa đấy, cậu có muốn thử không?\”
\”Dao không được mang lên sàn đấu.\” Hứa Tắc nghiêm túc trả lời, thuận tay thả vạt áo xuống.
Trì Gia Hàn ngồi bệt xuống đất, lạnh lùng trừng cậu một lúc lâu, rồi mới nói: \”Tan học đi bệnh viện.\”
\”Không sao, bôi chút cồn iốt là được.\” Vừa nói, Hứa Tắc vừa xếp lại sách vở. Chuông tan học vang lên, cậu đứng dậy, động tác làm kéo căng vết thương, khiến cậu hơi nhíu mày.