Sau một hồi vật lộn vất vả trong phòng tắm, cuối cùng Cố Tử Hiên cũng tắm rửa xong. Mặt anh bình thường đã khó ở giờ lại đen kịt như đít nồi. Anh quấn đại chiếc khăn tắm ngang hông, vài giọt nước nhỏ từ mái tóc ướt sũng xuống khuôn ngực nảy nở cũng được lau đi một cách qua loa. Vì có dị vật bên trong hậu huyệt nên việc đi lại của Cố Tử Hiên trở nên vô cùng gượng gạo, cảm giác trứng rung liên tục cọ sát với thành ruột non nớt khiến anh khó chịu vô cùng, miệng không ngừng lẩm bẩm \”trao lời yêu thương\” với Enigma nọ.
Cố Tử Hiên thay bộ đồng phục đặt ở trên giường rồi đi xuống phòng ăn theo chỉ dẫn của người hầu trong nhà.
Bước vào phòng ăn, đập vào mắt Cố Tử Hiên là một cảnh tượng mà anh tự cho là \”chướng tai gai mắt\”. Lawrence mặc bộ suit ôm sát cơ thể tôn lên dáng người vạm vỡ, cường tráng. Cúc áo được đóng sát cổ cùng với cà vạt đen càng làm tôn lên vẻ quý ông nho nhã, cấm dục của gã. Lawrence khẽ nâng ly rượu vang đỏ lên, từ tốn nhấp một ngụm.
Cái vẻ văn nhã bại hoại này nhìn ngứa mắt quá.
\”Anh xuống rồi sao? Mau ngồi đi.\” Lawrence mỉm cười nhìn Cố Tử Hiên, ánh mắt như có như không lượn lờ một vòng trên cơ thể anh.
Cố Tử Hiên ba phần kì thị bảy phần như ba vô cùng tự giác ngồi cách xa gã 2 cái ghế, Lawrence cũng không để bụng tiếp tục thưởng thức bữa sáng. Quản gia John mang đồ ăn sáng đến cho anh, bữa sáng hôm nay đơn giản chỉ có trứng bác với cá hồi hun khói ăn kèm nấm truffle và… một cốc sữa?
\”Đêm qua vận động nhiều, chắc anh cũng mệt rồi. Ăn nhiều cho lại sức nhé.\” Lawrence tri kỷ đẩy phần ăn của mình lại cho Cố Tử Hiên. Anh không những không nhận mà còn lạnh mặt đẩy đĩa đồ ăn đi rồi cầm miếng bánh lên cắn gần phân nửa.
Lawrence vui vẻ chống cằm nhìn ngươi thương ăn đến căng phồng hai má vì đói. Chợt gã lại chú ý tới hành động của Cố Tử Hiên, cứ cách vài giây anh lại kéo phần áo dính sát vào ngực ra, đầu vú sau một đêm bị gã trêu đùa đã trở nên vô cùng nhạy cảm. Chỉ mới cọ nhẹ vào áo sơ mi đã run rẩy mà cứng lên.
Đôi mắt nóng bỏng của Lawrence dán chặt lên ngực Cố Tử Hiên, dù biết câu trả lời nhưng gã vẫn cố tình hỏi, \”Hiên làm sao vậy? Sao cứ kéo áo ra thế? Khó chịu ở đâu à?\”
Có vẻ như Cố Tử Hiên vẫn còn giận Lawrence vì việc xảy ra trong phòng tắm sáng nay nên anh triệt để bơ đẹp gã, chuyên tâm đánh chén nốt bữa sáng.
\”Tôi biết lỗi rồi, từ sau sẽ không hành xử như vậy nữa.\” Gã đặt dao nĩa xuống, bày ra vẻ mặt cô cùng hối lỗi nhìn Cố Tử Hiên.
\”…\”
\”Hiên, trả lời tôi.\” Lawrence sầm mặt, gã cho tay vào túi quần rồi nhấn nút liên tục mấy lần.
*Tạch*
\”A-…\” Cố Tử Hiên đang uống dở cốc sữa liền suýt bị sặc. Anh che miệng ho khan vài tiếng, hai má thoáng chốc đỏ bừng. Cố Tử Hiên tức giận nhìn gã, chất vấn \”Cậu… Cậu bị điên à?!…Sáng ra lại phát điên cái đéo gì- ưm…\”
\”Ngực khó chịu lắm sao?\” Lawrence phớt lờ câu hỏi của Cố Tử Hiên, gã nhấn nút giảm độ rung xuống.
\”Cậu thử để ngực mình bị gặm cắn cả đêm đi rồi biết.\” Cố Tử Hiên cau có lườm gã liền phát hiện hai mắt gã vẫn dán chặt lên ngực mình, anh vội vàng lấy tay che đi, \”Nhìn gì? Cất cái mắt đi!\”