Gã đàn ông hững hờ tựa người vào ghế, hai mắt thoáng lượn lờ trên cơ thể của Alpha trước mặt mình. Gã đứng dậy lịch sự chỉnh lại quần áo, bước đến ngỏ ý muốn bắt tay Cố Tử Hiên. \”Chào anh, Cố Tử Hiên. Tôi là Vincent Lawrence…\”
\”Con trai thứ của gia tộc Lawrence, cầm đầu tổ chức Victory.\” Chưa để gã nói hết câu Cố Tử Hiên đã ngắt lời. Anh không bắt tay gã mà cảnh giác lùi dần về sau. Ai mà lại không biết gã cho được, mấy hôm trước Cố Tử Hiên còn vừa thấy gã trên bản tin nóng cơ mà.
Nụ cười treo trên môi thoáng cứng đờ. \”Tôi có nên mừng vì anh biết tôi không?\”
Lawrence nhìn xuống bàn tay nắm chặt túi bánh đến nhăn nhúm của Cố Tử Hiên, cặp mắt xanh u ám khẽ trùng xuống, chẳng ai có thể biết được gã đang nghĩ cái quái gì trong đầu, \”Ngồi xuống rồi chúng ta nói chuyện tiếp nhé. Nghe nói bánh Croissant ở tiệm của anh rất ngon.\”
\”Đừng vòng vo nữa, vào thẳng vấn đề chính đi. Cậu muốn gì ở tôi?\” Cố Tử Hiên ném túi bánh lên bàn, kéo ghế ngồi cách xa gã nhất có thể.
\”Đội trưởng Cố vẫn nóng nảy như ngày nào nhỉ?\” Lawrence không trả lời câu hỏi của anh, từ tốn nhấp một ngụm trà bạc hà.
\”…Cậu điều tra tôi? Cậu-…\” Anh nhíu mày nhìn gã, tin tức tố mùi long diên hương bắt đầu mất kiểm soát âm ỉ tràn ra.
Cố Tử Hiên mắc chứng rối loạn tin tức tố. Hội chứng được phát hiện năm anh 20 tuổi. Cứ hễ anh tức giận hay lo lắng là tin tức tố lại tràn ra nhiều hơn. Lúc đầu Cố Tử Hiên gặp khá nhiều khó khăn để kiểm soát nó nhưng lâu dần anh cũng làm quen được với căn bệnh này.
Trong một lần Cố Tử Hiên đến kì động dục, căn bệnh này đã phát tác, lúc ấy lượng tin tức tố tỏa ra nhiều đến mức khiến bạn tình của anh ngạt thở suýt chết. Đó cũng là lần đầu tiên anh phải dùng thuốc để khắc chế nó lại.
Ấy vậy mà giờ đây cái cảm giác ấy dường như đã quay lại. Cố Tử Hiên ngoài mặt bình tĩnh nói chuyện với gã những trong lòng sắp bốc hỏa đến nơi rồi. Anh cắn răng cố gắng bình tĩnh lại để áp nó xuống nhưng mùi long diên hương cứ đậm dần trong không khí.
Sắp mất kiểm soát rồi. Cố Tử Hiên cần thuốc.
Trái ngược với Alpha nọ đang khổ sở áp chế mùi hương của mình thì Lawrence lại vô cùng hưởng thụ nó. Gã thỏa mãn hít một hơi thật sâu, long diên hương ngọt ngào, thơm mùi đất mang theo vẻ gợi cảm chết người quẩn quanh nơi đầu mũi gã.
Ngon ngọt y như chủ nhân của nó vậy…
\”Đội trưởng Cố sao vậy? Sao không nói tiếp đi?\” Đôi mắt Lawrence lượn lờ trên cơ thể Cố Tử Hiên như loài rắn độc có thể nuốt chừng anh bất cứ lúc nào khiến anh khẽ rùng mình. Nụ cười treo trên môi gã mang theo vẻ giả tạo đến đáng ghét.
Cùng lúc đó, Cố Tử Hiên cảm nhận được tuyến thể sau gáy mình đau âm ỉ. Anh loạng choạng đứng dậy, chật vật chống tay lên bàn để chống đỡ cơ thể sắp khuỵu xuống của mình.
\”Mùi long diên hương của đội trưởng Cố thơm thật đấy. Anh không sao chứ?\” Bên ngoài Lawrence tỏ vẻ lo lắng cho Cố Tử Hiên nhưng tin tức tố mang mùi của đại dương sâu thẳm của gã lại âm thầm tỏa ra, quấn quýt lấy anh.