Buổi sáng, cái chết của Thần Lộ khiến mọi người bị \”sốc\”.
Trước khi rời khỏi nhà xưởng thú bông, vợ của trấn trưởng là Marian đã đến, nói rằng trấn trưởng mời họ đến nhà ông ta ăn trưa.
Khi mời, Marian hỏi tại sao lại thiếu một người.
Du Trạch nói người đó đã chết, thi thể đang nằm trong phòng.
Anh hỏi Marian có muốn tới đó xem thử không.
Biểu cảm của Marian vẫn không thay đổi, sau khi từ chối, bà ta mỉm cười nói: \”Thật đáng tiếc khi cô ấy không thể đến ăn cơm.\”
Trong suốt quá trình đó, bà ta không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào khác về cái chết của Thần Lộ.
Một lúc sau, Marian rời đi.
Ngũ Hạ Cửu nói: \”Chúng ta tách ra hành động đi, hội họp bên ngoài nhà trấn trưởng Burton vào buổi trưa.\”
\”Được.\”
Phương Tử, Du Trạch và những người khác đều không có phản đối.
Ngũ Hạ Cửu tự nhiên là đi cùng Thời Thương Tả, bốn người còn lại là Phương Tử đi với Nhậm Hiệp, còn Du Trạch và Vị Ngữ.
Sau khi rời khỏi xưởng sản xuất thú bông, Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả đến phòng triển lãm thú bông, nhìn thấy ảnh của mình trên bức tường kính bên ngoài.
―― Cùng một cảnh nền, màu sắc của ảnh hơi ngả vàng cũ kỹ, độ phân giải không được tốt lắm.
Ngũ Hạ Cửu không khỏi nhíu mày nói: \”Không biết những bức ảnh này có tác dụng gì với chúng ta, chúng có thể khiến thú bông tấn công chúng ta vào ban đêm sao?\”
Nhưng cậu cảm thấy khả năng đó không cao.
Đầu tiên, ngay cả khi không có những bức ảnh, dựa theo chuẩn mực nguy hiểm trong Xa Hạ Thế Giới, thì những con thú bông vẫn sẽ tấn công bọn họ.
Thứ hai, sự tồn tại của bức tường kính này không có gì đặc biệt, ngoài bọn họ ra, cư dân của Thị trấn thú bông cũng ở trên đó.
Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, so với việc tất cả ảnh của họ đều được dán trên bức tường kính, Ngũ Hạ Cửu quan tâm hơn đến phần nền của ảnh ―― bức tường được vẽ những họa tiết phức tạp.
Ngoài ra còn có một mô hình giống hệt như Thị trấn thú bông kia.
Ngũ Hạ Cửu muốn vào phòng triển lãm thú bông để xem kỹ hơn, nhưng đúng như cậu dự đoán, cửa phòng triển lãm đã bị khóa, đóng chặt.
Chìa khóa nằm trong tay Marian vợ trấn trưởng.
Khẳng định là hông thể tùy ý phá hủy cánh cổng này rồi.
Ít nhất là không phải bây giờ.
Họ đi vòng quanh phòng triển lãm thú bông, thấy rằng các cửa sổ không quá thấp, đều được khóa chặt, cửa sổ kính trông không dễ phá vỡ.
Thời Thương Tả nói: \”Hoa văn vẽ trên tường chắc chắn có ý nghĩa đặc biệt nào đó.\”
\”Nếu trấn trưởng Burton từng nói rằng phòng triển lãm thú bông là kiệt tác đáng tự hào nhất của ông ta, điều đó có nghĩa là họa tiết trên tường rất có thể có liên quan đến trấn trưởng Burton.\”