Khi ra khỏi xưởng sản xuất, bên ngoài trời đã tối hẳn.
Trời ở đây có vẻ tối sớm hơn, mới sáu giờ mà trời đã tối đen. Đèn đường hai bên đường sáng lên, ánh sáng mờ ảo tô điểm cho toàn bộ thị trấn thú bông.
Tiếp theo, từ bảy giờ, tám giờ, cho đến chín giờ tối, khu vực xung quanh nhà xưởng hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng động nào khác.
Ngũ Hạ Cửu ngồi ở mép giường, ngáp một cái.
Sau đó, cậu đi đến bức tường cạnh giường, gõ vào đó ba lần.
Bên cạnh là phòng của A Tả, trước khi vào phòng, Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả đã trao đổi ám hiệu, gõ ba lần có nghĩa là \”đi ngủ\”.
Giây tiếp theo, bên cạnh gõ lại hai lần ―― \”ngủ đi.\”
Ngũ Hạ Cửu nhịn không được cười cười, sau đó nằm xuống giường nghỉ ngơi, cậu thật sự rất mệt mỏi, dù sao cả ngày nay đã đi bộ nhiều như vậy.
Hơn nữa, đôi khi có một số manh mối sẽ tự động đưa đến cửa, không thể vội vàng được, tốt hơn hết là nên nghỉ ngơi lấy lại sức trước.
Nghĩ đến đây, Ngũ Hạ Cửu dần dần chìm vào giấc ngủ.
Trong một căn phòng khác, Thần Lộ và Vị Ngữ đang ở cùng nhau.
Trong Xa Hạ Thế Giới đầy rẫy những điều bí ẩn, khủng bố kinh hoàng chưa biết này, đêm đầu tiên Thần Lộ không dám ở một mình. Lỡ ngủ một mình lại có chuyện gì xảy ra thì sao, chẳng phải trong phim ảnh đều diễn ra như vậy à.
Tốt nhất là hai người nên ở cùng nhau.
Thần Lộ đến gặp, thuyết phục Vị Ngữ.
Vị Ngữ nghĩ rằng vì sự an toàn của bản thân, vẫn nên cẩn thận hơn một chút, nên đã đồng ý cho Thần Lộ ngủ chung phòng với mình.
Nhưng mà, trước khi đi ngủ, Vị Ngữ đã đặt một số thứ ở cửa phòng ―― một số cái bẫy nhỏ, ví dụ như một chiếc ghế ở cửa có một sợi dây thừng buộc vào tay nắm cửa, đầu dây còn lại buộc vào lưng ghế.
Vị Ngữ khéo léo quấn sợi dây thừng thành nhiều vòng tròn phức tạp, chỉ cần tay nắm cửa nhúc nhích, chiếc ghế sẽ rơi xuống đất, đánh thức họ dậy.
Sau đó, để đảm bảo an toàn gấp đôi, Vị Ngữ đặt cốc nước trong phòng trên tay nắm cửa, cẩn thận giữ thăng bằng để cốc có thể rơi xuống nếu tay nắm cửa di chuyển.
Mặc dù không biết có hữu ích không nhưng việc chuẩn bị nhiều hơn chắc chắn không sai.
Không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, họ ép mình phải thức đến hơn mười giờ tối. Khoảng mười một giờ, Vị Ngữ và Thần Lộ đã ngủ thiếp đi.
Mọi thứ trong nhà xưởng thú bông đều im lặng ngoại trừ tiếng máy móc đang chạy.
Nhưng vào lúc mười hai giờ đêm, khi kim giờ, kim phút và kim giây chồng lên nhau, một số thay đổi không thể nhận thấy dường như đã xảy ra trong xưởng sản xuất thú bông.
Trên thực tế, không chỉ có nhà xưởng sản xuất thú bông mà toàn bộ thị trấn thú bông đều như vậy.
Thần Lộ nửa tỉnh nửa mê dường như nghe thấy một số tiếng động lạ, sột soạt sột soạt, rất khó chịu, âm thanh đó dường như ở ngay bên tai cô ta.