Sau khi trở về hiện thực, Ngũ Hạ Cửu lập tức mở mắt trèo xuống giường.
Cậu đi dép lê vào, thậm chí còn không thay giày để ra ngoài, đã vội vã mở cửa bước ra, gõ cửa nhà Thời Thương Tả.
Sau hai tiếng \”cốc cốc\”, trong nhà vang lên tiếng bước chân, rồi cánh cửa được mở ra.
\”Tiểu Cửu…\” Thời Thương Tả còn chưa nói hết câu, đã có người nhào vào trong ngực anh. Không, phải nói là Ngũ Hạ Cửu muốn đẩy người vào nhà, đáng tiếc lại thất bại.
Tay cậu đặt ở trên ngực Thời Thương Tả, nghiêng người về phía trước, như thể đang lao vào vòng tay anh. Thời Thương Tả vòng tay qua eo, kéo cậu vào, thậm chí Thời Thương Tả vẫn còn sức lực dùng tay còn lại đóng cửa.
Cánh cửa rầm một tiếng đóng sầm lại.
Ngũ Hạ Cửu chỉ bị nhấc bổng lên không trung với hai chân cách mặt đất một khoảng quay một vòng, sau đó đổi vị trí với Thời Thương Tả, đứng trong phòng của anh, đáp xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên, vẫn chưa kịp thu tay muốn đẩy Thời Thương Tả lại.
\”…\”
Ngũ Hạ Cửu không khỏi tròn hai mắt, cảm thấy bối rối như một con mèo muốn nhảy xuống đất nhưng đột nhiên bị ai đó kéo lại giữa không trung.
Cho đến khi nghe thấy tiếng cười khẽ, cậu mới lấy lại tinh thần, nắm chặt tay thành nắm đấm, đấm vào Thời Thương Tả.
Ngũ Hạ Cửu hỏi: \”Anh cùng Lão K giao dịch cái gì?\”
Thời Thương Tả nắm lấy bàn tay mà Ngũ Hạ Cửu dùng để đấm mình, nhẹ nhàng bóp bóp rồi nói: \”Không đói sao? Ăn chút gì trước đi, vừa ăn vừa nói chuyện, không vội.\”
Ngũ Hạ Cửu: \”Đi ra ngoài ăn à?\”
Thời Thương Tả: \”Không cần ra ngoài ăn, anh nấu cho em.\”
Ngũ Hạ Cửu có chút kinh ngạc hỏi: \”Anh biết nấu ăn sao?\”
\”Đúng vậy, đợi một lát, cho em thử đồ ăn của anh, Tiểu Cửu.\” Thời Thương Tả mỉm cười, hơi cúi đầu, trán gần như chạm vào trán đối phương, thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Anh thì thầm: \”Ở phòng khách chờ anh, được không?\”
Vành tai của Ngũ Hạ Cửu đột nhiên nóng lên, cậu nói: \”Khụ… em về sửa soạn một chút, em còn chưa rửa mặt.\”
Mặc dù không bẩn, nhưng Ngũ Hạ Cửu vẫn có thói quen thay quần áo và chỉnh lý một chút sau khi vừa từ phòng chờ nhà ga của Xa Hạ Thế Giới trở về.
\”Được.\” Thời Thương Tả đứng thẳng dậy, mỉm cười nói.
Ngũ Hạ Cửu vừa mới vào nhà Thời Thương Tả rồi chớp mắt một cái đã rời đi.
Cửa hé mở, không đóng chặt, khi cậu sửa soạn xong mọi thứ rồi quay lại, Thời Thương Tả cũng đã thay quần áo, đang ở trong bếp chuẩn bị.
Ngũ Hạ Cửu nhẹ nhàng đi tới, sau đó dựa vào cửa bếp nhìn vào bên trong —— Thời Thương Tả mặc quần áo ở nhà, thân trên mặc áo phông cotton cổ thấp màu xám trắng, cổ áo rộng, lộ ra nửa xương quai xanh, quần phía dưới cũng rất rộng.