Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 159 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 159

Cuối cùng cũng thành công bơi vào bờ, Ngũ Hạ Cửu vươn tay nắm lấy dây leo mọc ven hồ, chậm rãi bò ra khỏi hồ, cuối cùng kiệt sức nằm trên mặt đất, thở dốc nghỉ ngơi.

Mệt, mệt quá.

Toàn thân kiệt sức, tay chân đau nhức, Ngũ Hạ Cửu thậm chí không muốn cử động một ngón tay, bơi lội thực sự là môn thể thao đòi hỏi thể chất cao nhất.

Đặc biệt là tinh thần và thể chất đang căng thẳng trong nước, cuối cùng cậu cũng bơi được vào bờ sau khi trốn thoát khỏi miệng rắn.

Đâu chỉ đơn giản là tiêu hao sức lực.

Nằm khoảng một hai phút, Ngũ Hạ Cửu chống tay ngồi dậy, quay đầu vừa cảnh giác vừa quan sát chung quanh.

—— Giống như những gì cậu nhìn thấy từ xa trên mặt hồ, những cái cây mọc ở đây to đến kinh ngạc. Một chiếc lá có thể dài gần nửa cánh tay, thật khó để biết nó là loại gì.

Ngũ Hạ Cửu không có ý định nghiên cứu nó, sau khi nghỉ ngơi gần năm phút, cậu đứng dậy, vắt khô quần áo ướt rồi bước ra khỏi bờ hồ.

Không có sự phân biệt giữa ngày và đêm ở bên trong sơn cốc kỳ diệu này.

Đương nhiên, cũng không có sự khác biệt giữa ngày và đêm trong cung điện dưới lòng đất, Lăng mộ Mặt trời và những dòng sông ngầm nơi họ đi qua trước đó. Tất cả những gì họ có thể làm là nhìn đồng hồ để ghi lại thời gian đã trôi qua.

Giờ đây, đêm thứ tư đã đến nhưng sơn cốc vẫn sáng rực hơn bao giờ hết dưới sự tụ tập của bướm đêm.

Ngũ Hạ Cửu đi vòng một hồi lâu rồi lại quay về nơi lúc đầu leo ​​lên bờ, cứ đi tới đi lui nhưng không thoát ra được, cậu bị nhốt ở đây.

Sau khi ý thức được điều này, Ngũ Hạ Cửu không còn đi tới đi lui vô ích nữa, cậu tìm một chỗ trống trải ngồi xuống nghỉ ngơi, lấy lại sức lực, đồng thời nghĩ cách thoát ra ngoài.

Tại sao cậu bị mắc kẹt?

Ngũ Hạ Cửu hơi nhíu mày, liếc mắt nhìn chung quanh, có phải là vì những thực vật này không?

Trong lúc đi lòng vòng không tránh khỏi sẽ gặp phải những thực vật này, dù đã rất thận trọng nhưng cậu vẫn không phát hiện ra điều gì nguy hiểm hay kỳ lạ ở những thực vật này.

\”… Có phải là do môi trường đặc biệt trong sơn cốc gây ra không?\” Ngũ Hạ Cửu lẩm bẩm trong khi đưa tay ra nắm lấy một chiếc lá.

Đúng lúc này, cậu đột nhiên nghe được một số âm thanh từ trong hồ truyền đến, cậu quay đầu lại.

Chỉ thấy những cành lá nổi trên mặt hồ run động dữ dội, chỉ trong chốc lát sau, một số cành lá bị nhấc lên ném vào trong không trung, còn một số khác lại trôi đi theo những gợn sóng hỗn loạn của nước.

Nước trong hồ bị quậy tới đục ngầu, bọt nước cuồn cuộn.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu chưa kịp làm gì, thì âm thanh kia dần dần trở nên nhỏ hơn.

Cho đến khi một con thằn lằn mặt người màu đỏ sậm lật người, trôi nổi trên mặt hồ, chết hoàn toàn, nước hồ gợn sóng xung quanh nó cũng dịu xuống.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.