Cảm giác khó chịu đó giống như khi đi trên sa mạc.
Ngũ Hạ Cửu không khỏi thở dài.
Lộ Nam ở bên cạnh nói: \”Đây quả thực là một chặng đường gian nan, tôi đã nhìn thời gian một chút, phát hiện hôm nay đã là ngày thứ tư, rõ ràng mới là ngày thứ tư, nhưng cảm giác như đã trôi qua rất lâu.\”
Mà kế tiếp, yêu cầu tồn tại vẫn còn rất nhiều ngày.
Đi xa hơn, dòng nước ngầm dần dần có chút khác biệt.
—— Những thứ nhấp nháy ánh sáng trắng xuất hiện trên những bức tường núi ẩm ướt ở hai bên trái phải. Những thứ đó dường như chỉ nhỏ bằng nửa ngón tay, phát ra ánh sáng trắng mờ.
Trên đoạn đường bọn họ lội nước tới đây, số lượng chúng cứ tăng dần từ ít lên nhiều.
Chẳng bao lâu, vách núi hai bên đều bị những thứ này bao phủ, nằm ở giữa vách núi, dày đặc, chiếu sáng chung quanh.
Ngay cả khi họ tắt tất cả đèn pin và đèn pha vào lúc này, vẫn có thể nhìn rõ những gì đang diễn ra bên trong con đường thủy này.
\”Đây là cái gì?\” Cập Thời Vũ không khỏi nhẹ giọng hỏi.
\”Ai biết là cái gì, tốt nhất không nên lại gần.\” Tửu Quỷ cau mày, dùng đèn pin trong tay quét qua những tia sáng trắng này.
\”Đợi đã, đừng…\” Trước khi Cách Tang có thể nói bất cứ điều gì để ngăn lại, ánh sáng lờ mờ của đèn pin đã chiếu vào chúng.
Đột nhiên, những thứ màu trắng đó dường như nhấp nháy, sau đó một số trong đó như bị ánh đèn pin quét qua bắt đầu run rẩy nhẹ như thể bị quấy rầy.
Tửu Quỷ nhanh chóng dời đèn pin đi.
\”Chết tiệt, xảy ra chuyện gì vậy, vừa rồi dùng đèn pin chiếu vào thì nó vẫn bình thường, sao bây giờ lại…\”
Ngũ Hạ Cửu suy đoán có thể là bởi vì vừa rồi số lượng của những thứ này quá ít.
Càng đi sâu vào con đường thủy, số lượng những thứ này trên vách núi càng tăng lên, chuyển động và ánh sáng mà bọn họ tạo ra khi đi bộ đã tác động đến những thứ này, khiến chúng dần dần tỉnh lại.
Những thứ này còn sống, việc chúng run rẩy khi ánh đèn pin chiếu qua chỉ là tình cờ mà thôi.
Quả nhiên, ngay cả khi Tửu Quỷ dời đèn pin đi, nếu nhìn kỹ thì những thứ trắng sáng lấp lánh này không phải chỉ là ánh sáng nhấp nháy, mà chúng đang chuyển động.
Ngũ Hạ Cửu nheo mắt nhìn chằm chằm một lúc, sau đó mới tròn mắt nói: \”Những thứ này là…\” bướm đêm.
Cậu chưa kịp nói xong thì âm thanh vi vu không ngừng vang lên, như thể những thứ gắn trên vách núi bỗng rung lắc rồi bay lên, như có vô số ánh đèn huỳnh quang bay lên trời, cảnh tượng thật mộng mơ và đẹp đẽ.
Nhưng những thứ đẹp đẽ thường ẩn giấu nguy hiểm chết người.
Khi những con bướm trắng phát sáng này từ từ bay về phía trước, trong không gian của dòng sông ngầm như một vành đai phát sáng dài, Ngũ Hạ Cửu và những người khác ban đầu là rất ngạc nhiên, nhưng sau đó bọn họ nhanh chóng phản ứng đề phòng, sợ những con bướm đêm này sẽ lao vào bọn họ.