Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn – Chương 155 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đoàn Tàu Luân Hồi – Khởi Động Lại – Không Giới Hạn - Chương 155

Mặc dù Lý Mao phản đối kịch liệt việc mở cửa đá, nhưng cũng không thể làm gì được.

Hầu hết mọi người ở đây đều đồng ý.

Trong tình thế nhiều đối một, ý kiến ​​của Lý Mao trở nên không quan trọng, cậu ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Lão Kiêu và Nhà khoa học mở cửa đá.

Cánh cửa đá nặng nề từ từ di chuyển trên mặt đất, Ngũ Hạ Cửu cũng lấy đạo cụ một đoạn xương rồng ra, mà lúc này những người khác cũng không hề keo kiệt sử dụng đạo cụ, bày ra trận địa sẵn sàng đón địch.

Sau khi cửa đá mở ra một khe nhỏ, một luồng khí nóng từ bên ngoài tràn vào, chính là nhiệt độ đốt cháy không khí sau trận mưa lửa, đến bây giờ còn chưa tiêu tán.

Ngọn lửa rải rác vẫn đang cháy trên sàn sơn động, bóng dáng của quái vật thằn lằn đang ở cách đó không xa đi qua đi lại.

Sau khi nghe thấy tiếng động, bọn chúng lần lượt quay đầu lại, nhìn sang với ánh mắt tham lam, thèm muốn, giây tiếp theo, bọn chúng liền lao về phía cửa đá.

Tửu Quỷ và Cập Thời Vũ thực sự tiến lên, sử dụng các đạo cụ để đối phó với những con quái vật thằn lằn này. Họ không ngờ rằng mũi tên có độc, bị trầy xước nên vô tình trúng chiêu.

Nhưng một khi đã buông tay liều mạng, chưa kể tới Cập Thời Vũ, một mình Tửu Quỷ đã dùng đạo cụ giết chết hai con quái vật thằn lằn, đồng thời còn giải quyết luôn Khổ Qua đang lao về phía mình.

Lợi thế cũng không phải thuộc về lũ quái vật thằn lằn kia.

Những con quái vật thằn lằn này cũng có trí thông minh nhất định, có lẽ chúng nhận ra rằng những người trước mặt này rất khó đối phó nên chúng không còn lao về phía bọn họ, mà theo đàn đi vòng quanh cung điện để tìm sơ hở trước khi tấn công.

Ngũ Hạ Cửu đếm số lượng quái vật thằn lằn còn lại, bốn con, không nhiều lắm.

Nhưng bốn con quái vật thằn lằn đều lanh lẹ né tránh, chúng đều trèo lên tường hoặc mái vòm của cung điện, chờ cơ hội lao xuống khi có ai đó không chú ý… thật sự rất xảo quyệt.

Một trong những con quái vật thằn lằn đang treo ngược trên mái vòm, há miệng, nước bọt theo hàm răng sắc nhọn của nó chảy xuống. Một giọt tình cờ rơi xuống tác phẩm điêu khắc rắn khổng lồ.

Ngũ Hạ Cửu thấy rõ khi giọt nước bọt độc rơi xuống vảy của tác phẩm điêu khắc rắn khổng lồ, khói trắng tỏa ra, làm tan chảy một chút vảy, mặc dù khói trắng biến mất ngay lập tức nhưng thật sự đã xảy ra.

Nhưng mà, nọc độc nhỏ giọt ở những nơi khác lại không phản ứng như ở vảy rắn khổng lồ.

Trong lòng Ngũ Hạ Cửu thầm nghĩ.

Khi lũ quái vật thằn lằn tấn công lần nữa, cậu nói: \”Dẫn những con quái vật thằn lằn này đến tác phẩm điêu khắc rắn khổng lồ. Nọc độc của chúng dường như phản ứng với vảy của tác phẩm điêu khắc rắn.\”

Sau khi lời nói vừa ra, dường như phối hợp với điều Ngũ Hạ Cửu nói, lại có vài giọt nước bọt rơi xuống trên tượng rắn khổng lồ, vừa vặn bị những người khác nhìn thấy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.