Những mũi tên trút xuống không ngừng.
Bọn họ không chỉ phải tránh những mũi tên sắc bén trên đầu mà còn phải cẩn thận xem dưới chân có cạm bẫy nào không, nếu lỡ giẫm phải lần nữa, ai biết điều gì sẽ chờ đợi họ.
Vết thương ở chân của Cập Thời Vũ vẫn chưa bình phục hoàn toàn, hơn nữa lại chưa bao giờ được nghỉ ngơi nhiều, vẫn luôn tiến về phía trước, không có thêm vết thương đã là tốt lắm rồi.
Lúc này cô đang bận né tránh những mũi tên, tránh đi những điểm trọng yếu, nhưng vẫn khó tránh khỏi bị những mũi tên sắc nhọn ở trên cánh tay và những nơi khác cào xước, máu lập tức chảy ra.
Mà sau một thời gian, vùng xung quanh vết xước đã chuyển sang màu đen.
Những mũi tên sắc nhọn này có độc.
Cập Thời Vũ không khỏi thay đổi sắc mặt, hét lên.
Sắc mặt của Tiểu Vĩ và Tửu Quỷ cũng không khỏi thay đổi.
Cánh tay của bọn họ cũng bị trầy xước bởi mũi tên.
Cũng may, số lượng mũi tên nhọn bắn ra có hạn, rất nhanh sau đó mưa tên cũng đã ngừng lại.
Ngũ Hạ Cửu nằm trên cát một lúc mới chống tay ngồi dậy, ngẩng đầu nói: \”Tiểu Vĩ, vừa rồi cậu giẫm phải cái gì? Tiểu Vĩ?\”
Nhìn thấy Tiểu Vĩ ngơ ngác nhìn cánh tay bị thương của mình, Ngũ Hạ Cửu không còn cách nào khác đành phải tới gần kêu lần nữa.
Tiểu Vĩ tỉnh táo lại, vẻ mặt buồn bã nói: \”Tôi không có giẫm lên thứ gì cả… tôi chỉ cảm thấy gạch lát sàn đang lún xuống, đứng không vững mà ngã xuống, phải làm sao đây, mũi tên đó có độc, có phải tôi sẽ chết không?
Sắc mặt của Cập Thời Vũ và Tửu Quỷ đều trông không được tốt lắm.
Đặc biệt là Tửu Quỷ, anh ta đã bất cẩn, không né tránh kịp thời nên mũi tên sắc nhọn bắn vào vai anh ta, bây giờ vùng da xung quanh vết thương đã chuyển sang màu đen.
Anh ta nghiến răng lấy dao găm cắt vùng da xung quanh vết thương, cố gắng ép máu độc ra.
Nhưng sau một thời gian dài khiến anh ta vô cùng đau đớn, màu sắc của máu độc không hề thay đổi, máu độc chảy quá nhanh, căn bản không thể ép ra ngoài.
\”Chết tiệt, mẹ kiếp.\” Tửu Quỷ chửi rủa, ném con dao găm đi.
Lão Kiêu nhặt con dao găm lên, tra vào vỏ, đưa lại cho Tửu Quỷ, cau mày nói: \”Cầm lấy, chất độc này có thể không ảnh hưởng tới tính mạng, sau này biết đâu có thể tìm thấy thuốc giải.\”
Tửu Quỷ bực bội cầm lấy con dao găm, cất nó đi.
Phùng Cố vỗ vai Tiểu Vĩ để an ủi cậu ta, rồi nói: \”Bây giờ đừng di chuyển xung quanh, tìm một con đường, loại bỏ cát trước khi chúng ta đi qua. Nếu không, vẫn còn một chặng đường dài phía trước mới có thể đi ra ngoài, lỡ lại giẫm phải bẫy, thì mọi người đều xong rồi.\”
Nhưng dù có quét sạch cát đi thì bẫy gạch lát sàn chưa bị dẫm lên cũng không khác gì những tấm gạch lát sàn xung quanh khác.