Phương Tử kể về chuỗi hành động của họ trong khách sạn Ngũ Tinh, từ việc lấy trộm thẻ phòng của Tôn Thịnh, đến phòng của hắn ta để tìm kiếm, lấy được thẻ phòng dự bị cho các phòng của bốn đội trưởng an ninh bao gồm Triệu Tài và Trần Hưng.
Ngoài ra, thu hoạch lớn nhất là họ đã đào được một lối đi trong gara ngầm của khách sạn, cuối lối đi là một tầng ngầm có đàn tế và một cái giếng.
Ngũ Hạ Cửu nghe vậy nói: \”Trong tầng ngầm thứ hai của trung tâm bách hóa cũng giống vậy, cũng có đàn tế và giếng.\”
\”Nếu đoán không sai thì trong tòa nhà văn phòng Hoàn Vũ và đường hầm của ga tàu điện ngầm hẳn là cũng có một đàn tế, ở giữa đàn tế cũng sẽ có một cái giếng.\”
Đường Vân Tư nghe vậy nói: \”Nhưng chỉ mới có bốn cái giếng, giếng thứ năm sẽ ở đâu?\”
\”Hơn nữa thuộc tính của năm giếng có ý nghĩa gì?\”
Ngũ Hạ Cửu suy nghĩ một chút.
Phương Tử lúc này xua tay nói: \”Tạm thời đừng nghĩ tới chuyện này, đến xem thử em và giáo sư Đường tìm được gì trong phòng Tôn Thịnh này, là một cuốn bút ký, em còn chưa có thời gian đọc qua.\”
\”Đúng rồi, em cũng lấy ra được một thứ trên đàn tế bên dưới khách sạn…\”
Thứ đó là một chiếc hộp làm bằng bạc, có lẽ do thời gian đã lâu nên bề ngoài của chiếc hộp bạc đã chuyển sang màu đen.
Khi Phương Tử nhìn thấy, chiếc hộp đã bị mở ra, hiển nhiên những thứ vốn chứa bên trong đã biến mất.
Ngoài ra, bên ngoài hộp bạc còn có hai lớp giấy bùa quấn quanh, nhưng lúc này tờ giấy bùa đã bị xé thành từng mảnh, chỉ còn một nửa còn treo trên nắp hộp, phần còn lại đã rơi xuống đàn tế.
Miệng giếng ở giữa đàn tế cũng bị bịt kín bằng hai tấm vải đỏ chứa đầy phù văn, trước khi Phương Tử đến, chiếc hộp bạc được đặt phía trên hai tấm vải đỏ đan chéo nhau treo lơ lửng giữa miệng giếng.
Phương Tử rời đi với một chiếc hộp bạc trong ngực.
Cho nên khi Sơ Bát nhìn thấy ngực Phương Tử mới phình ra như vậy, còn tưởng rằng đã tìm được thứ gì đó hữu dụng, nhưng không ngờ rằng đó chỉ là một cái hộp trống rỗng, Phương Tử cố ý lừa gạt rồi kéo anh ta vào phòng nói chuyện, cuối cùng mới lấy cái hộp rỗng ra cho Sơ Bát xem…
Không biết lúc đó Sơ Bát có cảm giác như thế nào nữa.
Trên đàn tế mà Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả tìm thấy không có gì, không có hộp bạc, giấy bùa hay vải đỏ.
Cậu hỏi: \”Trên tường có vết cháy sém, sau khi dỡ gạch ra, bên trong trông như thế nào?\”
Phương Tử: \”Bên trong có dấu hiệu bị đốt cháy, nhưng khu vực xung quanh đàn tế rất sạch sẽ, không có gì cả.\”
Phải không…
Ngũ Hạ Cửu trầm ngâm, sau đó cầm lấy cuốn bút ký mà Phương Tử đưa qua, bìa ngoài của cuốn bút ký đã bị hư hại, các trang bên trong cũng đã ố vàng cũ kỹ, cậu mở ra xem thử ——