Ngày thứ ba trong Xa Hạ Thế Giới, vào buổi chiều, bầu trời xám xịt, có mưa nhẹ rơi, mưa dầm không ngớt, sương mù dày đặc bao trùm núi non.
Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, đề nghị đi xem cầu đá một chút.
Cậu để Phương Tử và Lộ Nam ở lại với nhóm anh Triệu, còn mình và A Tả thì đi đến cây cầu đá.
Trên đường đi, Ngũ Hạ Cửu nói: \”Mấy ngày nay tôi vẫn luôn suy nghĩ, có lẽ phong ấn thi thể của Phương Tú Vân trong cầu đá quả thực là một biện pháp lâu dài hữu dụng, để có thể ngăn cản cô ấy quay lại báo thù.\”
\”Nhưng chắc cũng phải có giới hạn cho \’thời gian dài\’ này, dù sao thì nó cũng chỉ là một cây cầu đá bình thường thôi.\”
\”Theo manh mối mà Phương, Tiểu Phương và V tiên sinh tìm được về Lý quỷ bà thì bà ta chỉ là một kẻ gà mờ, chỉ là bà mối biết giả thần giả quỷ, năng lực lại không ra gì.\”
\”Bằng không, sẽ không vì phong ấn quỷ hồn của Phương Tú Vân mà khiến người dân trong thôn Cầu Đá không thể ra ngoài được nữa.\”
Hai người đã tới mép cầu đá, chỉ cần tiến lên vài bước là có thể bước lên cầu đá.
Ngũ Hạ Cửu nhìn những hạt mưa liên tục rơi trên cầu, rồi thấm qua những khe hở trên phiến đá, cho đến khi nước mưa ướt đẫm toàn bộ cây cầu đá, phiến đá chuyển sang màu sẫm hơn.
Cỏ ngoan cường mọc lên từ những khe hở giữa các phiến đá rủ xuống, cỏ mọc giữa cầu đá đều có màu đỏ.
Ban đầu Ngũ Hạ Cửu cảm thấy việc này có chút kỳ quái, nhưng bây giờ thì cậu đã hiểu.
Cậu nói: \”Cây cầu đá này đã cũ, rạn nứt hết rồi.\”
Đây là một sự thật hiển nhiên.
Khi lần đầu tiên đến thôn Cầu Đá, Ngũ Hạ Cửu đã chú ý đến điều đó, nhưng không quá để tâm.
Nhưng kể từ khi biết về quá khứ bi thảm của Phương Tú Vân, đến khi nhìn cây cầu đá đầy vết nứt dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào này, trong lòng cậu luôn có một dự cảm không lành sắp bật ra.
Lúc xưa dưới chân cầu đá có một con sông nhỏ nhưng bây giờ đã khô cạn, đầy cỏ dại và gai góc.
Ngũ Hạ Cửu từ bên cạnh nhìn lại, liền thấy mấy cái gai quấn vào nhau, kéo dài đến đáy cầu đá, bám chắc vào mép cầu.
Trên đó dày đặc những chiếc gai nhọn, không khó để tưởng tượng nếu rơi vào bên trong sẽ đau đớn đến thế nào.
Ngũ Hạ Cửu nói: \”Bị gió thổi, dầm mưa, dãi nắng, bị người khác giẫm đạp, xương cốt không bao giờ yên nghỉ.\”
\”Điều quan trọng nhất là hai đứa con của Phương Tú Vân đã bị phong ấn sống ở hai đầu của cây cầu đá.\”
\”Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, lại là một trai một gái, một âm một dương, khi chết Phương Tú Vân lại còn mặc đồ màu đỏ…\”
Nói xong, Ngũ Hạ Cửu thở dài.
Dù nhìn ở khía cạnh nào thì chắc chắn đây là một điềm xấu, hung càng thêm hung.