[Đn Đấu La] (Tự Viết) Đấu La Chi Lăng Thanh – Chương 77: Ta dường như đã phát hiện ngươi chân thật nội tâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đn Đấu La] (Tự Viết) Đấu La Chi Lăng Thanh - Chương 77: Ta dường như đã phát hiện ngươi chân thật nội tâm

Kết thúc chuyến săn Hồn Hoàn 3 ngày ở Lạc Nhật Đại Sâm Lâm, Phong Lăng lại được Độc Cô Bác \”xách\” về Shrek Học viện. Độc Đấu La có việc cần xử lý, nên không thể dùng bữa tối với Phong Lăng, chỉ thả người ở cổng học viện rồi biến mất.

Không có việc gì vội, Phong Lăng cũng thong thả cước bộ, vừa ngắm nhìn khung cảnh trong học viện. Dọc đường đi, không thiếu tin tức từ Shrek Tám Quái được cập nhật từ các đệ tử khác. Dù không phải Phong Lăng cố ý nghe lén, chỉ là bọn họ thanh âm quá đại a.

Đều đã trở thành đối tượng bàn luận của cả học viện rồi, đặc biệt là Đường Tam. Có vẻ trong 3 ngày Phong Lăng vắng mặt, Đường Tam đã có một trận chiến ngang tay với một gã Hồn Vương thì phải. Khó trách toàn học viện đều đang sôi nổi nghị luận việc này.

\”Mau đến thực đường! Shrek Tám Quái đang ở đó a!\”
Không biết ai là người khởi xướng, bọn đệ tử đồng thời hướng thực đường chạy!

\”Đang ở thực đường sao?\” Phong Lăng tự hỏi, cũng tăng tốc hướng thực đường đi.
____________________________

Đường Tam vừa tiến vào thực đường, rõ ràng cảm giác được không khí có chút không đúng. Tất cả đệ tử nhìn ánh mắt hắn thấy thập phần quái dị. Có kính sợ, có ghen ghét, có ngưỡng mộ, còn có rất nhiều thứ khác nữa.

Mặc dù cùng Oscar đứng chung một chỗ, Đường Tam nhìn qua rất bình thường, nhưng trong đám đệ tử tại thực đường lại không có một người nào nhìn Oscar. Nhất là các nữ đệ tử, nếu theo hình dung của Tiểu Vũ thì những nữ đệ tử này rõ ràng là phát liễu hoa si.

Dù sao, đây là một cao cấp Hồn Sư học viện. Mỗi một đệ tử đều là Hồn Sư. Hơn nữa thấp nhất cũng là 20 cấp. Tại Hồn Sư giới, thực lực là hết thảy. Tướng mạo cùng thực lực là hoàn toàn khác nhau, căn bản là không so sánh nổi. Ở đại lục này, có đẹp hơn cũng không thể sống lâu hơn a.

Mặc dù trong trận chiến ngày hôm qua Đường Tam vận khí không nhỏ. Nhưng dù sao hắn cũng đã chiến thắng một vị Hồn Vương 58 cấp, bản thân hắn thực lực cũng đã đạt đến 34 cấp, trong toàn học viện tuyệt đối là đại cường giả. Như vậy mọi người sao lại không chú ý đến hắn cơ chứ?

May là bọn đệ tử không biết đến thực lực của Phong Lăng.

Ba người mua bữa tối rồi đến chiếc bàn ăn gần cửa sổ ngồi xuống. Oscar vừa ăn vừa thấp giọng hướng Đường Tam nói, \”Ta thật không nên cùng đi ăn với các ngươi như thế này.\”

Đường Tam nghi hoặc hỏi, \”Tại sao?\”

Oscar một điểm cũng không che dấu vẻ mặt ghen tị của mình, \”Chẳng lẽ ngươi không phát hiện tất cả các nữ sinh đều chỉ nhìn ngươi thôi sao? Chỉ hận là không thể đem ngươi ăn sống. Phải biết rằng, những lúc không có ngươi thì tất cả ánh mắt đều rơi vào người ta cả.\”

\”Những lúc đó rất sảng phải không?\” Phong Lăng từ phía sau xuất hiện, đặt một tay lên vai của Oscar, hỏi.

\”Dĩ nhiê….\” Oscar vừa há miệng trả lời, chợt cảm giác sống lưng phát lạnh, liền nhắm chặt miệng. Đây là bản lĩnh hắn luyện được trong thời gian huấn luyện với Phong Lăng, trực giác về nguy hiểm của hắn được trui rèn cực kỳ nhạy bén!

Nhanh chóng xoay đầu lại, hắn cứng đờ xả ra một nụ cười, một bộ lấy lòng nói, \”Phong đại nhân, ngài đã trở về a.\”

\”Phải. Trở về mới nghe được những lời thiếu tấu như vậy a.\” Phong Lăng mỉm cười nói, vỗ vai Oscar vài cái. Sau đó kéo ghế ngồi xuống bên cạnh hắn.

\”Tiểu Phong, ngươi lại mạnh hơn rồi a.\” Đường Tam đột nhiên bật người dậy, vừa vỗ vai Phong Lăng vừa nói. Hắn có thể cảm nhận được Phong Lăng mạnh hơn lần trước hắn gặp rất nhiều.

\”Ân, ta đã có thêm một cái Hồn Hoàn. Mạnh hơn là điều đương nhiên a.\” Phong Lăng cười đáp.

\”Ngươi quá biến thái!\” Oscar không nhịn được phun một câu. Người này quá đả kích lòng tự trọng của người khác.

\”Ngươi cái đồ quái vật.\” Tiểu Vũ hừ lạnh, cũng phun Phong Lăng một câu. Nàng có vẻ rất thích mắng Phong Lăng là đồ quái vật, mặc dù bản thân nàng mới chân thật là quái vật.

Phong Lăng quyết định nói sang chuyện khác, \”Tiểu Tam, ngươi hiện giờ danh chấn học viện rồi a. Ta vừa trở về, đến đâu cũng nghe bàn tán về ngươi.\”

\”Đúng vậy. Ta đi cùng hắn cả ngày nay, đến đâu cũng trở thành tâm điểm. Ánh mắt bọn họ cũng không dừng trên người ta.\” Oscar nói, câu sau còn có chút ghen tị.

Tiểu Vũ giọng nói có phần quỷ quyệt, \”Hay cho cái hoa tâm của ngươi, lúc nào gặp Vinh Vinh ta sẽ nói hết với nàng. Cho nàng ấy không thèm nhìn đến tên đào hoa nhà ngươi nữa, để xem ngươi còn muốn chiêu hoa nhạ thảo nữa hay không?\”

Oscar sắc mặt biến đổi, vội vàng bày ra vẻ mặt nghiêm trang, \”Tiểu Vũ, ta xin ngươi, nếu ngươi nói lung tung trước mặt Vinh Vinh, cẩn thận ca ca ta tố cáo ngươi phỉ báng. Ta đâu có cái gì mà chiêu hoa nhạ thảo gì gì đâu chứ? Ta chỉ là ôm một loại thái độ thưởng thức đối với các nữ hài tử mà thôi. Càng huống chi, các nàng làm sao có thể so sánh được với Vinh Vinh của ta cơ chứ. Vinh Vinh của ta chính là quốc sắc thiên hương. Chỉ là, từng người đều có hư vinh tâm mà thôi. Là nam nhân, như thế nào không hy vọng mình được nhiều nữ nhi chú ý chứ?\”

Tiểu Vũ tức giận hừ một tiếng, huých người Đường Tam, \”Ca, ngươi có hy vọng được các nữ nhi chú ý như hắn chứ? \”

Đường Tam tựa hồ căn bản không thấy ánh mắt Oscar đang nhìn mình, lập tức lắc đầu, rồi nói, \”Không hy vọng, ta cũng không nghĩ muốn cho mình thêm phiền toái.\”

Nghe Đường Tam vừa nói như vậy, Tiểu Vũ nhất thời đắc ý vênh mặt hướng Oscar nói, \”Thấy chưa, ca ta không có xấu xa giống ngươi đâu. Ngươi là Lạp xưởng thúc thúc hèn mọn, còn ca ta là băng thanh ngọc khiết Thiên Thủ Tu La. \”

\”Ách……, Tiểu Vũ, ta đang ăn đó, ngươi đừng làm cho ta phải phun ra có được hay không. Băng thanh ngọc khiết bốn chữ này có thể dùng trên thân phận nam nhân sao? \” Oscar vẻ mặt muốn phun nói.

Tiểu Vũ hì hì cười, rồi nói, \”Như vậy thì có thể dùng hình ảnh gì để miêu tả nhỉ? Nhất trần bất nhiễm nhé?\”

Oscar nhanh bưng bát cơm của mình lên nói, \”Chịu không nổi chịu không nổi, ta phải đổi sang bàn khác mất thôi. Tiểu Vũ, ngươi thật đúng là sùng bái ca ca ngươi nhất, không biết là hắn đã làm gì để khiến ngươi như vậy nữa.\”

\”Ta cũng chịu không nỗi.\” Phong Lăng đồng ý với Oscar, thật sự \”băng thanh ngọc khiết\” hay \”nhất trần bất nhiễm\” cũng đều quá ghê rợn rồi.

Tiểu Vũ cả giận nói, \”Các ngươi mới thúi lắm, nhân gia ăn cơm đây. Cẩn thận ta cho cả hai ngươi một phát Yêu cung, đem người vứt qua cửa sổ đấy. \”

\”Là ngươi trước ghê tởm bọn ta, lại không cho bọn ta phản ứng a?\” Phong Lăng hài hước nói, còn quay sang tìm đồng bọn, \”Ngươi nói đúng không Tiểu Áo?\”

\”Phải. Phải.\” Oscar cười hì hì, gật đầu liên tục. Có Tiểu Phong, hắn mới không sợ cái gì Yêu Cung đâu!

\”Các ngươi được lắm.\” Tiểu Vũ cơ hồ nghiến răng nói ra những lời này. Nếu chỉ có Oscar, nàng đã trực tiếp cho hắn ra ngoài cửa sổ. Nhưng trước mặt còn ngồi một ôn thần Phong Lăng, nàng lại không thể làm gì được người này. Có động thủ thì cũng chỉ có nàng mất mặt thôi!

\”Hahaha. Thôi, không đùa ngươi nữa.\” Phong Lăng bật cười nói, \”Mau ăn cơm a.\”
Mục đích Phong Lăng đến thực đường, vốn tưởng là Chu Trúc Thanh cũng ở đây. Nếu đã không có, vậy nhanh chóng ăn cơm rồi đi tìm nàng vậy.
_____________________________________

Muốn tìm được Chu Trúc Thanh, chỉ cần đến một trong ba địa điểm sau: Trung cấp ban, khu huấn luyện hoặc ký túc xá. Hiện tại đã là giờ cơm tối, Chu Trúc Thanh nàng chỉ có thể ở khu huấn luyện.

Phong Lăng một đường chạy thẳng đến khu huấn luyện của Chu Trúc Thanh. Bắt gặp thân ảnh mạn diệu ấy đang luyện tập bộ pháp cùng kỹ thuật tấn công, cô liền ở một bên yên lặng ngắm nhìn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.