Ầm vang một tiếng, trên mặt đất liền xuất hiện một cái hố hình bán nguyệt sâu hoắm, kích thước không to cũng không nhỏ, chính xác mà tạo ra một khoảng cách an toàn giữa Tần Đỉnh Thiên và Phong Lăng. Lão Tần Đỉnh Thiên vẫn chưa kịp biết được chuyện gì đang xảy ra, Phong Lăng cùng Tần Lĩnh Hoa đã bị một cái bóng đen trong tích tắc mang đi xa.
\”Võ Hồn Điện?\” Nhìn thấy người tới, Tần Đỉnh Thiên ngay lập tức đen mặt, toàn thân tỏa ra áp suất cực thấp mà hỏi, \”Các ngươi quản được cũng thật rộng, chúng ta nội bộ lục đục, Võ Hồn Điện cũng phải can thiệp a?\”
\”To gan! Giáo Hoàng bệ hạ can thiệp đó là đại ân cho các ngươi!\” Thanh âm âm nhu bất nam bất nữ vang lên, là Cúc Đấu La Nguyệt Quan đang lăng không trên trời, lớn tiếng mà quát.
\”Nguyệt Quan.\” Bỉ Bỉ Đông nhàn nhạt lên tiếng, lạnh băng ngữ điệu kết hợp với không giận tự uy khí thế liền làm tên Cúc Đấu La ngay lập tức im bặt, cung kính cúi đầu mà đứng sang một bên.
\”Chuyện nội bộ của các ngươi ta đương nhiên không can thiệp, Võ Hồn Điện càng không.\” Bỉ Bỉ Đông nhàn nhạt nói, giương mắt nhìn về phía Phong Lăng và Tần Lĩnh Hoa đang được Quỷ Đấu La bảo vệ, dường như hảo tâm mà giải thích, \”Nhưng hai người bọn hắn là Võ Hồn Thành cư dân, ta và Võ Hồn Điện có trách nhiệm bảo hộ cư dân của chúng ta an toàn.\”
Không hổ là Giáo Hoàng miện hạ, lấy lý do để cứu người cũng có thể sứt sẹo đến thế này.. lấy cả Võ Hồn Thành cư dân để làm cái cớ…Trên phiến đại lục này, ai mà không biết Võ Hồn Thành chỉ có Hồn Sư của Võ Hồn Điện mới có tư cách cư trú? Nhưng có thể làm gì được a, nhân gia là Giáo Hoàng miện hạ, nhân gia có tư bản làm càn a!
\”Ngươi!\” Tần Đỉnh Thiên khí đến thổi râu trừng mắt, tay run rẩy, chỉ về phía Bỉ Bỉ Đông mà mắng \”Hoang đường! Đừng cho là Võ Hồn Điện các ngươi hiện tại là thiên hạ đệ nhất liền có thể cậy thế làm càn!\”
\”Đã biết chúng ta là thiên hạ đệ nhất còn không mau cút đi.\” Quỷ Mị âm trắc mà cười, \”Trước khi cút dọn dẹp sạch sẽ một chút, tránh ô uế chúng ta Võ Hồn Thành phụ cận quang cảnh.\”
Võ Hồn Điện cái giá nhưng thật ra được bưng lên đầy đủ, quả nhiên có phong phạm của cỗ thế lực cường đại nhất trên đại lục. Không xem ai vào mắt a.
Tần Đỉnh Thiên tức giận đến cả người run rẩy. Lão lúc này chính là khí đến máu huyết sôi trào mà không thể làm gì được, cuối cùng chỉ có thể nhẫn nhịn mà phất tay áo, xoay người đi thu thập tàn cuộc… Có giận đến nộ khí xung thiên, cũng đến một ngụm nuốt xuống, lão không phải người để cho cơn giận át đi lý trí.
Trước mặt là 3 Phong Hào Đấu La, thậm chí có cả vị Giáo Hoàng miện hạ \”hu tôn hàng quý\” tự mình tiến đến, lão như thế nào có thể từ trong tay 3 người này chạy thoát? Đã không bắt được Phong Lăng, Tần gia lại còn hy sinh một cái Phong Hào Đấu La, những tên còn lại thương cũng không nhẹ đi đâu được. Chuyến này nhiệm vụ đã thất bại triệt để, không chỉ Tần gia tổn thất nghiêm trọng, mặt mũi của lão cũng vứt cho cẩu gặm a. Cực kỳ đáng giận, nhưng giữ được mệnh chính là quan trọng nhất sự. Chỉ cần hảo hảo tồn tại, liền có cơ hội tính món nợ lần này.,,
Nhanh chóng phóng xuất một loạt phù chú, cũng không biết lão dùng loại phù chú gì, chỉ thấy sau khi dính lên đám người Tần gia, cả 7 cơ thể đồng loạt bay lơ lửng trên không trung. Tần Đỉnh Thiên liền một mình nâng dậy 6 người đang trọng thương cùng thân thể già nua đã mất đi sự sống của lão Tần Đình Uy, nhanh chóng vụt mất trong bầu trời đêm đen kịt. Đi được lưu loát dứt khoát, thậm chí có thể dùng \”chạy trối chết\” để hình dung cũng không sai.
Bỉ Bỉ Đông dịch chuyển đến trước mặt Phong Lăng, nhìn máu tươi tràn ra khóe miệng trên gương mặt tái nhợt của cô mà khẽ nhíu mày, lập tức đưa Hồn Lực vào cơ thể cô để tra xét. Ngay khi Hồn Lực vừa tiến vào, hai hàng chân mày của Bỉ Bỉ Đông nhăn lại càng sâu… bởi vì Hồn Lực của nàng là bị đánh văng ra ngoài.
\”Ngươi đây là như thế nào?\” Giọng nói băng lãnh mọi khi, lúc này vào tai người nghe lại là tràn ngập tức giận.
\”Ngài có thể.. đại phát từ bi.. đưa ta.. đến Lạc Nhật.. Sâm Lâm… được khôn..g?\” Phong Lăng toàn thân run rẩy, nỗ lực nhịn đau mà nói ra những lời này.
\”Đến đó để chôn xác ngươi?\” Bỉ Bỉ Đông lãnh hạ giọng, khuôn mặt nàng lúc này âm trầm đến đáng sợ, dường như tức giận mà mỉa mai, \”Ngay cả mồ chôn cũng đã suy tính vẹn toàn, không hổ là ngươi a.\”
\”Ngài không.. đưa ta đến đó… ta liền.. phải chôn.. tại đây…a..\” Phong Lăng cắn răng chịu đựng đau đớn, gian nan mà hoàn thành một câu nói.
Năng lượng của Tiểu Bạch tuy có ôn hòa, nhưng nó thực sự vượt quá sức chịu đựng của cô. Nếu không tới Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn để trung hòa nguồn năng lượng cường đại này, tựa như lúc trước gia gia từng làm, cô thật sự liền phải táng thân tại đây a!
Nhịn không được mà kêu rên một tiếng đầy đau đớn, Phong Lăng cuộn chặt người lại, môi dưới bị cô cắn chặt cũng đã hồng một mảnh huyết sắc. Bỉ Bỉ Đông cũng là lần đầu tiên chứng kiến Phong Lăng có biểu cảm ẩn nhẫn vì đau đớn như thế này. Lúc trước trong những lần so đấu với nhau, dù có bị thương như thế nào nàng vẫn chưa từng thấy Phong Lăng kêu rên, ngay cả hai hàng mày còn không nhăn lấy một chút, vậy mà lúc này lại thống khổ đến như vậy.
Lúc nãy khi tra xét, nàng đã biết được bên trong Phong Lăng có một nguồn năng lượng cực kỳ cường đại, xa xa vượt qua Hồn Lực rất nhiều.. Là một nguồn năng lượng vốn không thuộc về đại lục này.
Nàng biết được, nhưng lại không có biện pháp để khắc chế hay giải quyết được nó. Vậy mà nhãi con này bảo nàng đưa đến Lạc Nhật Sâm Lâm? Không phải đến đó để làm nơi an táng chứ làm gì?
Nhìn Phong Lăng thống khổ gương mặt, Bỉ Bỉ Đông không khỏi thở dài một hơi,\”Thôi, nàng hẳn là có biện pháp mới khăng khăng như vậy\”. Rồi bế lên Phong Lăng, hướng về Lạc Nhật Sâm Lâm bay đi. Chỉ để lại truyền âm cho hai gã Phong Hào Đấu La, \”Đừng để hắn chết\” liền biến mất.
______________________
Trước mặt là một làn sương độc không ngừng lượn lờ, Bỉ Bỉ Đông không khỏi nhíu mày, lãnh đạm mà dò hỏi nữ hài trên tay mình, \”Ngươi muốn vào đây hít độc?\”
Dù chịu đựng đau đớn nhưng Phong Lăng vẫn còn giữ được thần trí. Nghe được câu hỏi của Bỉ Bỉ Đông, nếu không phải hiện tại đã đau đến không còn sức lực, cô thật có thể biểu diễn hai mắt trợn trắng biểu cảm mà dành tặng nàng a. Kỹ năng độc miệng này của Giáo Hoàng miện hạ, cũng không biết là từ khi nào được kích hoạt?
\”Chính ngươi dạy nàng a. Cảm động không?\” Tiểu Bạch rất đúng lúc mà lên tiếng, thói quen tính mà châm chọc Phong Lăng. Nó vẫn còn giận cô vì không biết quý trọng cơ thể mình đâu, nào có người dám trực tiếp thừa nhận nguồn năng lượng khủng bố như vậy vào cơ thể mình như Phong Lăng? Đã vậy cô còn không thèm nghe nó khuyên can!
\”Xin lỗi a Tiểu Bạch. Nhưng ngươi cũng biết, đó là biện pháp tốt nhất rồi.\” Phong Lăng không quên nhận lỗi với Tiểu Bạch, cũng hy vọng nó sẽ hiểu cho cô.
Phong Lăng nỗ lực nhấc tay, từ vòng tay trữ vật lấy ra một lọ thuốc, gian nan mà nói, \”Đây là… thuốc viên.. giải độc, trước mặt là Độc.. Trận của lão… Độc Cô.. Bác.. khụ .. khụ…\”
Phong Lăng che miệng ho khan, kèm theo đó là máu tươi đỏ thẫm bàn tay của cô. Kinh mạch bên trong đã bị tổn thương nghiêm trọng rồi…
\”Trong đó.. chính là… dược điền bí mật… của lão. Ngài đặt.. ta vào.. hồ nước.. bên trong… là được..\” Vừa dứt lời, Phong Lăng liền ho khan liên tục, máu tươi cũng theo đó mà phun ra không ngừng. Nhìn Phong Lăng thảm trạng như vậy, Bỉ Bỉ Đông cũng không dám chậm trễ, lập tức lấy thuốc viên nhét vào miệng Phong Lăng và chính mình, lập tức tiến vào bên trong. Vốn dĩ Phong Hào Đấu La đối với độc tố cũng có thể nói là miễn dịch, nhưng đây là Độc Trận của lão Độc Đấu La âm ngoan kia, nàng cứ dùng thuốc giải trước để đề phòng bất trắc. Bên trong là dược điền bí mật của lão, ai biết được lão có hay không sử dụng loại độc có thể lấy mạng của Phong Hào Đấu La?
Vừa tiến vào, nàng đã bị không gian bên trong sơn cốc làm cho kinh ngạc, thật là thiên địa tinh hoa tụ tập nơi a. Mà nơi linh khí dồi dào nhất, chính là bắt nguồn từ sơn tuyền với hai màu nhũ bạc và đỏ thẫm kia. Nàng đương nhiên biết nếu ngâm mình trong đây, linh khí sẽ không ngừng du nhập cơ thể, với nồng độ linh khí dày đặc như thế này, thêm vào băng – hỏa hai loại thuộc tính không ngừng mãnh liệt công kích, ngay cả Phong Hào Đấu La cũng khó mà chống đỡ được. Nhưng nhãi con này, bảo nàng phải đặt nàng xuống đây?
Không để Bỉ Bỉ Đông kịp tự hỏi, Phong Lăng cũng đã nhấc tay, mượn vai nàng làm điểm tựa, tự mình lăn khỏi cái chặn ngang ôm của Bỉ Bỉ Đông, nhào vào trong sơn tuyền – cũng chính là Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, nơi trung tâm của linh khí.
Bỉ Bỉ Đông ngạc nhiên trong tích tắc, sau đó cau mày mà quan sát tình trạng của Phong Lăng. Chỉ sau ba lần hô hấp, thân thể của Phong Lăng đã kịch liệt run rẩy, một tầng băng lam nhạt nhanh chóng lan tràn, đem Phong Lăng đông lạnh trứ. Lập tức, một tầng màu đỏ dâng lên, toàn thân Phong Lăng liền tan đi lớp băng phủ trên người, chuyển sang hồng sắc, tựa như bị chưng chín giống nhau. Dưới sự tác động của hai nguồn năng lượng cực đoan và tràn ngập linh khí này, thống khổ mà Phong Lăng phải chịu liền không phải bình thường Hồn Sư có thể tưởng tượng được, cũng không phải vốn từ ngữ hạn hẹp của nàng có thể đi diễn tả. Nàng gặp qua Hồn Sư phát cuồng để biến cường, không màng nhân tính và đạo đức, thậm chí đi lên con đường tà đạo, giẫm lên huyết và xác của người khác để thăng cấp. Nhưng chưa gặp qua Hồn Sư có thể nhẫn nhịn đau đớn và thống khổ hảo như Phong Lăng, ngay từ lúc cùng tập luyện nàng cũng đã nhìn ra… Người bình thường sẽ sẵn sàng làm đau người khác để bản thân được vơi đi một chút thống khổ, nhưng Phong Lăng thì ngược lại, sẵn sàng làm đau chính mình, chỉ để trở nên cường đại hơn, và có thể bảo hộ những gì mình muốn bảo hộ…
Nói nàng tàn nhẫn đi, nàng lại so bất kỳ kẻ nào lương thiện và vị tha, có thể sẵn sàng hy sinh lợi ích của mình vì người khác. Nhưng nói nàng thiện lương đi, cũng chẳng có bậc thiện nhân nào lệ khí trọng như nàng. Đối với bản thân có thể tàn nhẫn như vậy, càng đừng nói với địch nhân nàng dùng thủ đoạn là như thế nào quyết tuyệt. Một cái tân thế lực lấy tốc độ cực nhanh mà phát triển đến quy mô như Thanh Phong Hội ở hiện tại, nếu nói không có thiết huyết thủ đoạn, kia bạch mù nàng đương như vậy nhiều năm Giáo Hoàng miện hạ. Trạm càng cao lại càng không thể thiên chân và thiện lương đi nơi nào, ở nơi cường giả vi tôn này, không dùng bạo lực tới giải quyết vấn đề, đó là không có khả năng.
Người như Phong Lăng, tựa mâu thuẫn nhưng cũng hài hòa đến kỳ lạ. Có lẽ đây cũng là lý do khiến nàng cường đại đến như vậy đi, nhẫn nại chịu đựng thống khổ, chỉ để những người bên cạnh quá đến nhẹ nhàng và bình lặng một chút. Thật là cái đủ tư cách lãnh đạo, cũng là cái cực hảo cảng tránh gió cho thân nhân và đồng đội. Ngay cả nàng cũng không làm được đến mức này a.
Phóng không suy nghĩ trong giây lát, Bỉ Bỉ Đông không khỏi tự giễu cười, \”Lúc này mà ngươi còn có thể nổi lên thưởng thức tâm tư, quả nhiên tinh thần lực rèn luyện vẫn chưa đủ a\”. Sau khi thầm trách bản thân, nàng ngay lập tức kéo về thần trí mà quan sát tình trạng của Phong Lăng.
Cơ thể Phong Lăng vẫn luân phiên \”đổi màu\” như vậy, linh khí không ngừng dũng hướng vào bên trong cơ thể, có vẻ như nguồn linh khí này dùng để trung hòa lại năng lượng cường đại bên trong Phong Lăng. Tiếp thu ngoại lực để tiêu hao bớt năng lượng thần bí kia, cũng là một cái hảo biện pháp. Nhưng là, nàng thần trí có thể chịu nổi sao? Kia kinh mạch có phải hay không phải bị phá nát? Hai luồng năng lượng khủng bố không ngừng đấu đá nhau, chạy loạn khắp thất kinh bát mạch trong cơ thể, đau đớn đương nhiên không thể tránh khỏi, nhưng bản thân kinh mạch có chịu đựng được hay không lại là vấn đề khác.
Thực hảo, nàng không có biện pháp giúp Phong Lăng giữ vững thần trí. Nhưng để củng cố kinh mạch và gân cốt, nàng vừa lúc có rất nhiều đan dược cùng trân quý tài liệu phù hợp cho việc này. Nhưng có hay không giữ được nàng mệnh, kia liền xem Phong Lăng thần trí còn giữ được tỉnh táo hay không.
\”Bỉ..Bỉ Đông?\” Một thanh âm trong trẻo tràn ngập kinh ngạc vang lên, dù chỉ là nói thầm nhưng trong sơn cốc vây kín, cùng với thính lực của Phong Hào Đấu La như Bỉ Bỉ Đông liền nhanh chóng bắt được giọng nói này. Ngay lập tức, một luồng băng lãnh sát ý cùng uy áp được phóng thích, bay thẳng đến chủ nhân của thanh âm kia. Chỉ nghe một thanh âm khẽ rên, Bỉ Bỉ Đông liền nhận ra đối phương là ai.
Hảo xảo, đây chẳng phải ái nhân của tên Ngọc Tiểu Cương, Liễu Nhị Long đây sao?
\”Ngươi như thế nào tại đây?\” Bỉ Bỉ Đông nhíu mày, lãnh hạ giọng mà chất vấn.
\”Đây là ngươi Giáo Hoàng Điện sao? Như thế nào mà ta không được đặt chân vào?\” Liễu Nhị Long cắn răng, không cam lòng mà hỏi ngược lại.
\”Không phải Giáo Hoàng Điện, nhưng ta chướng mắt ngươi.\” Bỉ Bỉ Đông nhàn nhạt trả lời, vẫn không thu hồi đi uy áp. Một bộ ngang ngược không xem ai vào mắt, uy nghiêm của Giáo Hoàng cũng thực tự nhiên mà được hiển lộ. Đây là nàng bộ dáng bình thường khi đối mặt với người khác, chỉ có trước mặt Phong Hàn và Phong Lăng, nàng mới thu hồi đi toàn bộ sở hữu mũi nhọn, lộ ra một chút mềm mại cùng thân cận mà thôi.
Liễu Nhị Long răng môi cắn chặt, thậm chí đã xuất huyết nhưng vẫn ngoan cường thẳng lưng mà chịu đựng luồng uy áp khủng bố đang đè nặng trên người nàng. Nếu không phải bị áp đến mức không xuất khẩu thành lời được, nàng quả thật muốn mắng chửi người, mặc kệ trước mặt nàng có là quyền khuynh đại lục Giáo Hoàng miện hạ đi chăng nữa. Người này là ngang ngược vô lý mà ỷ thế hiếp người a!
Liễu Nhị Long có vẻ giận quá mà quên mất, Giáo Hoàng miện hạ trước mặt nàng đây, là người có thể một đòn lấy mạng nàng bất cứ lúc nào. Chỉ dùng uy áp để thị uy một chút xem ra đã là thật nhẹ cảnh cáo.
Như chợt nhớ ra điều gì, Bỉ Bỉ Đông nhàn nhạt hỏi tiếp, \”Độc Cô Bác là các ngươi học viện cố vấn đi? Ngươi có biện pháp liên hệ hắn hay không?\” Dứt lời, cũng thu hồi đi toàn bộ uy áp. Nếu nàng nhớ không lầm, lão độc vật kia có thể thi triển Định Thần Châm.
\”Ta…làm..gì.. hộc… hộc…\” Liễu Nhị Long lúc này mới hoãn được một hơi, che ngực gian nan mà nói tiếp, \”Phải … nói.. cho… ngươi…a..\” Dứt lời, còn trừng mắt liếc Bỉ Bi Đông một cái.
Bỉ Bỉ Đông cũng không chấp nhất với nàng, liền một lóng tay chỉ về phía Phong Lăng đang thống khổ bên trong Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, nhàn nhạt địa đạo, \”Kia ngươi học viện đệ tử, tánh mạng liền khó giữ.\”
Liễu Nhị Long nhìn theo ngón tay của nàng, liền nhìn thấy Phong Lăng. Nàng gương mặt cơ hồ đã nhăn thành một đoàn, lâu lâu toát ra vài tiếng rên khẽ, toàn thân cũng thay phiên từ đông lạnh thành chưng chín liên tục. Nàng liền bàng hoàng thất thố mà lao xuống sơn tuyền, ý định là đem Phong Lăng vớt ra khỏi nơi đang làm nàng phải chịu đựng cực hạn đau đớn kia.
May mắn, Bỉ Bỉ Đông kịp thời kéo lại cánh tay nàng, không để Liễu Nhị Long lao xuống sơn tuyền. Nàng này hành động, ngoại trừ việc chậm trễ Phong Lăng đang tự cứu mình, cũng không khởi được bất kỳ tác dụng gì.
\”Ngươi làm gì a!?\” Liễu Nhị Long phẫn nộ mà quát, nàng lúc này cũng không màng người trước mặt là cao cao tại thượng Giáo Hoàng miện hạ nữa.
Có lẽ là vì quá phẫn uất, hai mắt nàng đã hồng từ lúc nào, nước mắt cũng đảo quanh trong hốc mắt, gằn giọng mà chất vấn, \”Ta không biết ngươi đối với đám Shrek đệ tử các nàng là ôm như thế nào thù hận, nhưng tra tấn một hài tử như thế này, ngươi tâm không đau sao? Trong mắt ngươi phải hay không chỉ có ích lợi?\”
Bỉ Bỉ Đông bị nàng bộ dáng làm cho sửng sốt, quả nhiên, mỹ nhân nhu nhược bộ dáng xác thật động lòng người. Nhưng điều làm nàng ngạc nhiên hơn là, nữ nhân này có thể thiện lương đến mức ngu ngốc như thế này sao? Nàng chính là Giáo Hoàng a, tra tấn một người còn phải đem đến nơi thâm sơn cùng cốc này, đặt người vào nơi linh khí đất trời dày đặc để làm người đau đớn sao? Có phải hay không cho rằng Giáo Hoàng rất rảnh rỗi, cũng rất… nhược trí?
Kinh ngạc là vậy, nàng vẫn kiên nhẫn mà nhàn nhạt giúp Liễu Nhị Long cởi bỏ nghi vấn, \”Nàng chính mình đề nghị vào trong sơn tuyền.\” Sau đó, không quên mình còn phải cứu Phong Lăng mà hỏi tiếp, \”Ngươi hiện tại có thể trả lời ta vấn đề sao, ngươi có hay không biện pháp liên hệ Độc Cô Bác?\”
\”Sao.. sao có thể!?\” Liễu Nhị Long kinh ngạc đến trợn tròn mắt, nàng không tin được mà lắp bắp hỏi \”Ngươi.. là ở… giúp.. Phong Lăng?\”
\”Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngươi biết hay không biện pháp liên hệ lão độc vật kia?\” Bỉ Bỉ Đông cực kỳ có nhẫn nại mà hỏi. Lúc này nàng phá lệ kiên nhẫn mà lặp lại một câu hỏi đến ba lần, còn dùng như thế ôn hòa ngữ khí. Nếu để Giáo Hoàng Điện thuộc hạ nhìn thấy một loạt biểu hiện của nàng trong ngày hôm nay, bọn hắn có thể kinh ngạc đến rớt cả hàm. Bọn hắn chỉ quen với Giáo Hoàng bệ hạ cao cao tại thượng cùng lãnh khốc vô tình. Ngay cả lời nói còn thiếu đến không được, càng đừng nói đến kiên nhẫn lặp lại một câu nói đến ba lần.
\”Ta cũng không thể trực tiếp liên hệ với Độc Đấu La.\” Liễu Nhị Long tuy kinh nghi vẫn còn, nhưng vẫn đúng sự thật trả lời, \”Nhưng là phía trước từng thấy Trúc Thanh dùng một cái chuông nhỏ treo lên để liên hệ lão, chỉ là không biết phạm vi liên hệ bao xa mà thôi.\” Vừa nói, nàng vừa lắc đầu để trả lời.
Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, vẫn luôn duy trì tư thế ban đầu là Bỉ Bỉ Đông kéo lấy cánh tay của Liễu Nhị Long mà trò chuyện. Gần đến nỗi, Bỉ Bỉ Đông có thể rõ ràng mà nhìn thấy nước mắt của nàng treo ở lông mi thượng, có rơi xuống xu thế, nhưng vẫn ngoan cường mà bám chặt vào hàng mi lả lướt kia, chọc người có xúc động đi giúp nàng mạt một mạt. Thật là, ngay là rơi lệ cũng quật cường y như tính cách của nàng. Nghĩ như vậy, tay cũng đi theo động, cực kỳ tự nhiên mà giúp Liễu Nhị Long sát đi nước mắt.
Chỉ là, ngay khi sát xong, trấn định như nàng cũng chấn kinh rồi. Như thế nào mà nàng có thể xúc động hành sự, mạo phạm đến người khác như vậy a. Càng quan trọng hơn là, nàng như thế nào có thể thân cận một người khác như vậy?
Còn phía Liễu Nhị Long thì không cần phải bàn cãi, nàng bây giờ tựa như con rối bị người ấn nút tạm dừng, hai mắt trừng đến đại, bất động mà không biết phải phản ứng như thế nào. Trước mặt nàng là Bỉ Bỉ Đông, không chỉ là chí cao vô thượng Giáo Hoàng miện hạ, còn là tình địch của nàng a! A, không, hình như chỉ là tiền nhiệm của người nàng thích mà thôi. Đáng lẽ phải là khí tràng không hợp, gặp nhau không đánh thì cũng phải sảo lên, nhưng như thế nào nàng hiện tại tim lại đập gia tốc, gương mặt còn không biết cố gắng mà đỏ lên a!
Tất cả đều do Bỉ Bỉ Đông trường đến một bộ kinh tâm động phách túi da!
Bầu không khí giữa cả hai đình trệ trong chốc lát, Bỉ Bỉ Đông rất nhanh lấy lại trấn tĩnh, dường như không có việc gì mà nhàn nhạt ra lệnh, \”Vậy ngươi ở lại đây giúp nàng bổ sung đan dược cùng dược liệu, trong đây đều là các loại dược giúp tẩy kinh phạt tủy, cường kiện kinh mạch. Cũng không cần e ngại dược hiệu quá mạnh mà nàng không thể chịu được, vừa hết công hiệu liền cho nàng dùng cái tiếp theo, cứ liên tục như vậy.\” Nói, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật đưa cho Liễu Nhị Long.
\”A?\” Liễu Nhị Long ngốc ngốc mà nhận lấy nhẫn trữ vật, phản xạ tự nhiên mà tra xét bên trong đồ vật. Thật hảo, không hổ là Giáo Hoàng miện hạ, bên trong là rất nhiều nhẫn trữ vật khác! Như thế này thì đan dược mà nàng nói số lượng có bao nhiêu a?
\”Ngươi hảo hảo trông chừng nàng, Phong Lăng có thể mất mạng bất cứ lúc nào.\” Bỉ Bỉ Đông trước khi biến mất liền để lại một câu như vậy. Nội dung không nhiều, nhưng lực đánh sâu vào người nghe là cực đại. Liễu Nhị Long cũng không kịp ngây người, vội vội vàng vàng mà lấy ra đan dược uy cho Phong Lăng, sau đó lập tức tra xét cơ thể của nàng.
Nhưng cũng tựa như khi Bỉ Bỉ Đông dùng Hồn Lực tra xét, Hồn Lực của nàng cũng bị đánh văng ra, khiến tâm nàng không khỏi nhấc lên. \”Nhãi ranh này, như thế nào toàn là ở Quỷ môn quan lắc lư a!\” Mắng thì mắng, nàng vẫn không quên câu nói lãnh khốc vô tình khi nãy của Bỉ Bỉ Đông, vội vội vàng vàng mà lấy ra đan dược tiếp tục uy tiến miệng Phong Lăng. Căng chặt thần kinh hoài thấp thỏm tâm tình mà quan sát mỗi phản ứng của Phong Lăng, chỉ sợ bản thân lơ đãng một chút thôi, Phong Lăng liền bước sang cánh cửa tử bên kia.
________________________
Bỉ Bỉ Đông ra khỏi Độc Trận, định vị một chút vị trí hiện tại, liền hướng cơ sở Võ Hồn Điện gần nhất mà lao nhanh. Không còn biện pháp, nếu không vận dụng nhân mạch của Võ Hồn Điện, nàng bản thân cũng không có biện pháp liên hệ đến lão độc vật kia.
Vừa đến nơi, với quyền lực Giáo Hoàng của mình, Bỉ Bỉ Đông liền lấy sấm rền gió cuốn tốc độ mà đưa ra khẩn cấp nhiệm vụ cho toàn bộ Võ Hồn Điện. Đó là dùng tất cả nhân lực cùng nhân mạch của Võ Hồn Điện, gửi đi một phong thư tín dưới danh nghĩa Giáo Hoàng với \”Hỏa tốc\” ký hiệu trên đó, người nhận là Độc Đấu La – Độc Cô Bác. Sau khi hạ đạt mệnh lệnh, cũng mặc kệ cấp dưới gấp đến xoay quanh, nàng liền lập tức bay về Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn.
Nàng đã viết tin, còn thư tín như thế nào tới được tay Độc Cô Bác, đó là nhiệm vụ của thuộc hạ của nàng, dưỡng nhiều năm như vậy, khi cần cũng nên phát huy tác dụng của chính mình. Mệnh lệnh trước khi rời đi của nàng tương đối ngắn gọn và súc tích, \”Từ giờ đến hừng đông, dù có lật tung cả phiến đại lục này cũng phải tìm được Độc Cô Bác và trao phong thư này cho lão.\”
Chỉ có đám Hồn Sư ở Võ Hồn Điện, đột nhiên nhận được khẩn cấp mệnh lệnh vẫn còn ngốc ngốc, gương mặt là không tin được biểu tình. Nửa đêm tỉnh giấc vì nhiệm vụ cũng còn hảo, không có gì phải dị nghị, nhưng thế nào thời hạn là hừng đông a!? Chỉ còn 1 canh giờ là đến hừng đông, bọn họ như thế nào tìm thấy Độc Đấu La trong thời gian ngắn như vậy!
Nhưng than thở về than thở, bọn hắn vẫn phải vắt chân lên cổ, dùng hết khả năng để mà tìm a. Vì đây đơn giản là mệnh lệnh của Giáo Hoàng bệ hạ…
Không phụ sự kỳ vọng về nội tình của Võ Hồn Điện, bọn họ đã kịp thời liên hệ được Độc Đấu La thông qua mạng lưới của Thanh Phong Hội, liền đề hết công suất mà phi thẳng đến chỗ Độc Cô Bác, tận tay trao cho lão phong thư tín mà Giáo Hoàng bệ hạ chính tay viết. Người giao thư tín này chính là Quỷ Đấu La Quỷ Mị đâu… Bởi vì ở Võ Hồn Điện, cũng chỉ có Phong Hào Đấu La cấp bậc mới có thể đằng vân giá vũ, kịp thời giao thư trước khi hừng đông a!
Độc Cô Bác khi gặp Quỷ Mị còn hùng hùng hổ hổ, chuẩn bị đánh một trận với hắn. Vừa nghe hắn nói đến để đưa thư của Giáo Hoàng miện hạ còn cười hảo một trận, âm dương quái khí mà mắng hắn một hồi. Cũng may Quỷ Mị đủ kiên nhẫn, không thật sự thẹn quá thành giận mà đánh lên tới, trực tiếp ném phong thư vào mặt Độc Cô Bác. Ngay khi vừa tiếp nhận phong thư kia, Độc Cô Bác biểu tình liền thay đổi, không khỏi cẩn thận quan sát này phong thư, gương mặt cũng trở nên ngưng trọng hơn.
Không nhanh không chậm mở ra bìa thư, không biết Giáo Hoàng bệ hạ viết gì, nhưng lão độc vật trước mặt biểu tình từ thận trọng cùng phòng vệ, chuyển sang lo lắng hoảng hốt, liền vội vội vàng vàng mà rời đi, cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái.
Quỷ Mị nhún vai, cũng không tự thảo cái không thú vị, liền bay trở về Giáo Hoàng Điện. Dù sao nhiệm vụ cũng đã xong, kế tiếp có phát sinh việc gì, cũng không phải hắn có thể quản. Không bị Giáo Hoàng bệ hạ quở trách là được, ai quản lão độc vật kia đi làm gì?
***************************************
May quá, cuối cùng tg cũng tìm được thời cơ và phân đoạn thích hợp để bắt đầu ghép Bỉ Bỉ Đông và Liễu Nhị Long với nhau rồi 🤣