Biệt thự nào đó ở thành phố S, bên trong dinh thự nhà họ Lâm.
Trong phòng khách khá tĩnh lặng, Tưởng Vũ Trạch rót rượu vào ly bên cạnh, \”Trần Thời Minh dạo này hành động không ít, dường như chuyện ở buổi tiệc khiến anh ta sinh nghi, anh ta đang điều tra những chuyện liên quan đến Dật Thành, mấy thủ đoạn chúng ta làm đều bị anh ta tra ra rồi.\”
\”Trần Kiến Hồng đã ủy quyền rồi à… Mấy năm không có động tĩnh, vừa tra đã tra ra nhiều chuyện như vậy, kỳ lạ.\” Lâm Sĩ Trung hơi nhíu mày, \”Cậu ở bên cạnh Trần Kiến Hồng, không chú ý thấy gì à?\”
\”Trần Kiến Hồng không có gì khác thường.\” Giọng Tưởng Vũ Trạch hơi trầm xuống: \”Chỉ là Trần Thời Minh không dễ đối phó, dạo này anh ta cũng ngừng việc điều động nhân sự, vốn định sắp xếp hai người vào đội của anh ta nhưng không thành công, tôi nghe ngóng được ý của Trần Kiến Hồng, dường như là vì chuyện Trần Thị tra ra gián điệp lúc trước, khiến hai bố con bọn họ sinh lòng cảnh giác.\”
Lâm Sĩ Trung lắc lắc ly rượu, nói: \”Vậy thì đừng động đến Trần Thời Minh, cậu ta làm rầm rộ như vậy, mấy lão già cổ hủ trong Trần Thị sẽ không bỏ qua đâu, cậu đi thêm dầu vào lửa để mấy lão già đó gây khó dễ cho Trần Thời Minh. Dù sao liên quan đến lợi ích của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không để một đứa cháu trèo lên đầu.\”
Tưởng Vũ Trạch khó hiểu hỏi: \”Vậy chúng ta cần phải thu tay lại trước không?\”
\”Bây giờ càng không thể thu tay. Sắp đặt của chúng ta không kín đáo lắm, một khi thu tay sẽ khiến Trần Thời Minh có thêm thời gian để điều tra…\” Lâm Sĩ Trung uống một ngụm rượu, vẻ mặt không hề hoảng hốt, thờ ơ hỏi: \”Đúng rồi, chuyện Phi Hoành và Dật Thành sắp xếp như thế nào rồi? Tôi nhớ cậu đã đưa Trần Kỳ Chiêu đến đó rồi đúng không?\”
Tưởng Vũ Trạch gật đầu: \”Vâng.\”
\”Trần Kỳ Chiêu thế nào?\” Lâm Sĩ Trung hỏi, \”Cậu đã để Vu Kiệt qua đó chưa?\”
Tưởng Vũ Trạch nói: \”Trần Kỳ Chiêu hiện tại xem ra không có vấn đề gì lớn, cách đây không lâu cậu ta còn vì trốn học đánh nhau ngoài trường mà vào đồn cảnh sát, dường như có chút liên quan đến Viện nghiên cứu số 9.\”
Lâm Sĩ Trung hơi dừng lại, nghi hoặc nói: \”Viện nghiên cứu số 9, cậu ta đến đó làm gì?\”
\”Người bị đánh gần đây bị giam giữ vì nghi ngờ trộm cắp bí mật thí nghiệm, nghe nói chuyện này là do cậu ta ở ngã tư viện nghiên cứu chờ bạn thì chú ý thấy đối phương trộm đồ, sau đó vì xảy ra tranh chấp nên mới đánh nhau, nghe nói kẻ trộm đồ Hà Thư Hàng cũng có chút ân oán với một người bạn của Trần Kỳ Chiêu. Nhưng những tin tức đó đều bị Trần Thời Minh xử lý rồi, không có nhiều tin đồn lan ra.\”
Tưởng Vũ Trạch giải thích: \”Chuyện này phù hợp với tác phong nhất quán của Trần Kỳ Chiêu, hồi cấp ba cậu ta cũng từng đánh nhau ngoài trường vì bênh vực bạn học.\”
Lâm Sĩ Trung cười một tiếng: \”Quá bồng bột.\”
Tưởng Vũ Trạch hơi liếc mắt, \”Không chỉ vậy, ngoài Phi Hoành ra, cậu ta còn mở miệng xin Trần Kiến Hồng một công ty giải trí khác, chỉ là Trần Kiến Hồng không đồng ý.\”