\”Sắp ba mươi rồi mà còn không biết nói chuyện, ta đề nghị là nên đi khám bác sĩ đi.\” Cha Khuất còn không ngừng, tiếp tục trào phúng.
Du Hải cũng là một alpha cường đại, sao có thể chịu được người khác trào phúng con mình như vậy, trong lòng tức giận.
Đoạn Khách Nghi thấy thế, lập tức chuẩn bị quạt gió thổi lửa, tạo mâu thuẫn giữa hai nhà, không ngờ Khương Tuệ Tức lại đi trước một bước.
Khương Tuệ Tức quay đầu trừng cha Khuất một cái: \”Ông cũng sắp năm mươi rồi mà không phải cũng không biết nói chuyện sao? Trước tiên ông đi gặp bác sĩ được không?\”
Cha Khuất bị ai trách móc thì đều có thể phản bác được, chỉ có bị vợ giáo huấn là không thể cãi lại, đành phải hừ hừ hai tiếng ra vẻ kháng nghị: Bà rốt cuộc lại đứng ở bên kia!
Khương Tuệ Tức đương nhiên là về phe cha Khuất, cùng cha Khuất phu thê đồng tâm. Thế nhưng hai nhà hiện tại cùng ngồi ăn cơm, vẫn là \”dĩ hòa vi quý\” đi. Nếu xảy ra xích mích, chỉ sợ việc kết hôn của Khuất Kinh cùng Du Chiêu khó mà tiến hành thuận lợi.
\”Nhịn một lần gió êm sóng lặng.\” Khương Tuệ Tức tự nhủ, \”Chờ cướp được Chiêu Nhi về nhà rồi, cũng không cần phải để ý tới sắc mặt của mấy người này nữa.\”
Khuất Kinh châm trà kính trưởng bối, thuận tiện cũng rót cho Du Ung một chén. Du Ung cười nói: \”Ai, giám đốc Khuất châm trà cho tôi, đây chính là có mặt mũi!\”
Khuất Kinh nở nụ cười, nói: \”Không có gì, đợi chút nữa cậu cũng kính lại tôi đi.\”
Du Ung ngẩn người.
Đoạn Khách Nghi liền nói: \”Phải đó. Ở đây con nhỏ tuổi nhất, cũng không thể cứ ngồi im chờ người ta hầu hạ được.\”
Du Ung lại nói: \”Không phải còn có nhân viên phục vụ sao?\”
Du Hải thấy Du Ung không muốn làm, giận tái mặt: \”Ta thường ngày thật sự quá nuông chiều con rồi! Lớn như vậy còn không biết lễ phép? Bình thường con đi ra ngoài xã giao tiếp khách cũng là cái dạng này à? Rót trà kính rượu người ta cũng không làm?\”
Du Chiêu ngữ khí bình thản nói: \”Điểm ấy giám đốc Hải không cần lo lắng. Bình thường Du Ung đều mang theo Đường Đông… chính là trợ lý kia. Bưng trà rót nước mời rượu bắt chuyện đều có Đường Đông phụ trách, giám đốc Ung không cần quan tâm.\”
Lời này nghe vào ngược lại là đâm trúng tim.
Nếu không phải đối diện còn có thông gia, Du Hải thật sự muốn nhảy dựng lên mắng Du Ung.
Đoạn Khách Nghi nghe Du Chiêu nói như vậy thầm hận: Ăn cơm cùng thông gia còn không quên mắng xéo con ta! Đây là cái quái gì!
Đoạn Khách Nghi cũng không khách khí, chỉ nói: \”Nói cũng đúng. Bàn về xã giao vẫn là Chiêu Nhi tương đối quen thuộc. Vì tiếp khách hàng, thường xuyên nửa đêm cả người mùi rượu về nhà, có lúc còn không về. Một omega say rượu ở bên ngoài, ta nghe mà đau lòng.\”
Đoạn Khách Nghi nhẹ nhàng liếc nhìn sắc mặt thông gia phía đối diện… Khương Tuệ Tức thoạt nhìn rất tốt, ngược lại cha Khuất đã tỏ vẻ không thích.