Khất Kinh lấy xe đưa Du Chiêu về.
Trong xe rất yên tĩnh, Khuất Kinh muốn mở chút nhạc điều tiết bầu không khí lại cảm thấy không cần thiết, liền đơn giản nói chuyện phiếm với Du Chiêu: \”Cậu cảm thấy cha mẹ tôi thế nào?
Du Chiêu ngồi cạnh ghế lái, liếc mắt nhìn Khuất Kinh, chỉ nói: \”Bác trai bác gái đều rất tốt.\”
Khuất Kinh lại cười nói: \”Cậu thích yên tĩnh, chẳng lẽ không chê mẹ tôi ồn ào sao? Hơn nữa cũng không cảm thấy cha tôi trách móc cậu nặng nề à?\”
Du Chiêu ngơ ngác nói: \”Không có.\”
\”Thật không?\” Khuất Kinh nói, \”Cậu có thể nói thật với tôi.\”
\”Đây chính là nói thật.\” Du Chiêu đáp.
Khuất Kinh nhún vai, im lặng xoay vô lăng.
Du Chiêu nghiêng đầu, liếc mắt dò xét Khuất Kinh một cái, biết Khuất Kinh đang nghĩ gì, liền thở dài một hơi, giải thích: \”Nếu anh biết người nhà tôi đối xử với tôi như thế nào, anh sẽ hiểu… Tôi không thể có ý kiến gì với hai người có tính cách ôn hòa như vậy.\”
Đề tài này gợi lên hứng thú của Khuất Kinh.
Khuất Kinh gõ gõ vô lăng, nói: \”Người nhà cậu đối xử với cậu như thế nào?\”
\”Chẳng lẽ anh chưa từng nghe qua sao?\” Du Chiêu hỏi.
Bọn họ gặp mặt qua môi giới, cũng đều là người làm ăn thành thục, không thể chưa từng nghe qua tình huống gia đình của đối phương.
\”Người khác có nói nhiều hơn nữa cũng chỉ đều là truyền miệng, không bằng được nghe một câu thực tế của cậu.\” Khuất Kinh nói.
Du Chiêu có chút bất đắc dĩ, cậu không quá nguyện ý đề cập tới tình huống gia đình của mình với người khác… mà Khuất Kinh không nằm trong số này. Cậu chủ động nói tới chuyện này bởi cậu biết nếu mình muốn kết hôn với Khuất Kinh, chuyện như vậy không thể giấu được. Cho dù cậu không muốn nói cũng phải nói rõ ràng với Khuất Kinh.
\”Là như vậy, ba ruột của tôi là một omega vô danh. Cha alpha chính là Du Hải, xem như là có chút tiếng tăm…\”
\”À, vậy cũng quá có danh tiếng rồi.\” Khuất Kinh nói, \”Người ở đây không ai là không biết ông ta đi?\”
\”Có thể cho là như vậy.\” Trong giọng nói của Du Chiêu không hề tự kiêu, \”Ba ruột của tôi ở bên giám đốc Hải nhiều năm, vẫn luôn không kết hôn. Sau đó giám đốc Hải kết hôn với Đoạn Khách Nghi có gia cảnh không tồi. Đoạn Khách Nghi có con trai tên là Du Ung. Gã cũng giống tôi làm việc ở công ty nhà họ Du. Những điều này anh đều biết đúng không?\”
\”Vậy ba ruột của cậu đâu?\” Khuất Kinh hỏi.
Ánh mắt Du Chiêu buồn bã: \”Đã qua đời từ rất lâu rồi.\”
Kỳ thực vấn đề này Khuất Kinh đúng là đã từng nghe nói qua. Ba ruột của Du Chiêu là Anh Nông, là người yêu từ thời đại học của Du Hải. Sau khi Du Hải đi làm liền được giám đốc Đoạn đề cao, ông ta bỏ Anh Nông, kết hôn với con trai giám đốc Đoạn là Đoạn Khách Nghi. Lúc Anh Nông bị vứt bỏ đang mang thai trong người, nhưng ông vẫn cắn răng sinh Du Chiêu. Lúc Du Chiêu mười lăm tuổi, Anh Nông vì bệnh mà qua đời.
Xét thấy lúc đó Du Chiêu vẫn còn chưa trưởng thành, tòa án xử Du Hải nuôi Du Chiêu. Coi như Đoạn Khách Nghi không hề muốn nhưng vẫn đón Du Chiêu vào nhà họ Du, nếu không thì sẽ là phạm pháp.
\”Ba của cậu an táng ở đâu?\” Khuất Kinh hỏi, \”Tìm một ngày chúng ta cùng đi viếng ông ấy… Tôi muốn nhìn thấy ba ruột của cậu.\”
Du Chiêu ngơ ngác, rất lâu sau lại nói: \”Đúng rồi, có phải anh cũng muốn gặp giám đốc Hải và Đoạn Khách Nghi không?\”
\”Nên gặp.\” Khuất Kinh nói, \”Cậu sắp xếp đi.\”
Du Chiêu suy nghĩ một chút, nói: \”Ý của anh là, chúng ta sẽ bàn chuyện kết hôn?\”
Khuất Kinh nở nụ cười: \”Không phải sao?\”
Du Chiêu giật mình.
Khuất Kinh lại nói: \”Sao vậy? Không giống với mong muốn của cậu à?\”
Du Chiêu nói: \”Không, anh cho rằng tôi muốn cái gì?\”
\”Không biết, chắc là cậu muốn tiến tới từ từ. Trước tiên là hẹn hò, xem phim, ăn cơm… Tìm hiểu lẫn nhau… Lãng mạn…\”
\”Không cần.\” Du Chiêu nói.
\”Vậy thì tốt.\” Khuất Kinh nói, \”Cậu cảm thấy tiến triển không quá nhanh là tốt rồi.\”
Trong lòng Du Chiêu thầm nghĩ: Càng nhanh càng tốt
Khuất Kinh tiếp tục lái xe.
Tâm trạng Du Chiêu vẫn có chút ngờ vực: \”Thế nhưng sao anh lại quyết định kết hôn với tôi nhanh như vậy?\”
\”Vậy tại sao cậu lại quyết định kết hôn với tôi nhanh như vậy?\” Khuất Kinh hỏi ngược lại.
Du Chiêu không bày tỏ gì, chỉ nói: \”Lời này anh không nên hỏi tôi.\”
\”Tại sao?\”
Du Chiêu muốn nói: Anh là lựa chọn tốt nhất của tôi, mà tôi không nhất định là lựa chọn tốt nhất của anh.
Nhưng cậu biết, lời như vậy sẽ không khiến người ta vui vẻ. Nói chuyện với khách hàng vẫn phải có chút kỹ xảo.
Vì vậy cậu nói: \”Bởi vì anh rất ưu tú.\”
Khuất Kinh nở nụ cười: \”Cậu cũng rất ưu tú.\”
Du Chiêu hờ hững nói: \”Cảm ơn anh, đến rồi.\”
Khuất Kinh nhẹ nhàng xoa xoa sau gáy Du Chiêu.
Du Chiêu phản xạ có điều kiện mà giật mình: \”Anh đừng tới nữa.\”
\”Tôi không có ý đó.\” Khuất Kinh bất đắc dĩ cường điệu chính mình \’không phải là người tùy tiện\’, nói: \”Tôi chỉ muốn hôn em thôi.\”
Nói xong hắn đỡ sau gáy Du Chiêu, ôn nhu hôn xuống.