Nhịp tim Chung Niên bỗng đập nhanh, nhanh đến mức khó thở, đầu óc choáng váng như thiếu oxy.
Cậu không biết cảm giác bất an mãnh liệt này đến từ đâu.
Cậu được Trạm Lục đưa vào xuồng cứu sinh, không biết có phải là cố ý sắp xếp hay không, cậu ngồi ngay bên cạnh Kiệt Văn.
Chung Niên không kịp đáp lại niềm vui của Kiệt Văn, cậu chỉ kịp thời nắm lấy tay Trạm Lục định quay người rời đi: \”Anh đi đâu?\”
\”Trong du thuyền có thể còn người chưa xuống, chúng tôi kiểm tra xong sẽ xuống sau.\”
Trạm Lục vuốt tóc cậu, quay sang nói với Kiệt Văn đang ngẩn người bên cạnh: \”Phiền cậu chăm sóc cậu ấy.\”
Kiệt Văn: \”Được, được.\”
Chung Niên nhìn theo Trạm Lục, thấy hắn đứng cùng với người của mình.
Qua cửa sổ, ánh mắt cậu chạm phải ánh mắt của vài người phía trên.
Bốn người có mối quan hệ khá thân thiết với cậu đều ở đó, nhìn cậu chăm chú.
\”Tiểu Niên.\”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Chung Niên quay đầu lại, là Tông Tinh Y, Thịnh Trữ và Quan Sơn Việt.
Ánh mắt dò xét của cậu dừng lại trên người Thịnh Trữ lâu hơn một chút, không thấy có vết thương nào.
Quả nhiên, tuy người báo tin nói là do Thịnh Trữ sai khiến, nhưng cuối cùng đám cướp cũng không làm gì Thịnh Trữ.
\”Bây giờ không sao rồi, bọn họ sẽ không còn cơ hội bắt nạt cậu nữa.\” Tông Tinh Y nói.
Chung Niên không nói gì, quay đầu đi không để ý đến bọn họ, đứng dậy đi ra ngoài.
Thủy thủ canh cửa định ngăn cậu lại, cậu chỉ ra ngoài nói: \”Tôi nói chuyện với họ một lát.\”
\”Tiểu Niên!\” Phía sau có người gọi tên nhưng cậu không quay đầu lại, bước ra khỏi xuồng cứu sinh.
Trên boong tàu, ánh mắt của bốn tên bắt cóc vẫn dõi theo cậu.
\”Em lên đây làm gì?\” Trạm Lục đẩy vai cậu: \”Nhanh chóng quay lại đi.\”
\”Tôi…\” Chung Niên cũng không nói rõ lý do, nhưng luôn cảm thấy bất an, muốn ở lại cùng bọn họ.
Charles ôn tồn nói: \”Sẽ không sao đâu, cậu vào trong ngồi trước đi, đợi đưa hết những người còn lại xuống, chúng tôi sẽ xuống ngay.\”
Tên thủ lĩnh bắt cóc không nói gì, hắn liếc nhìn Kha Chính Sơ.
Kha Chính Sơ lập tức ôm Chung Niên, đưa cậu trở lại xuồng cứu sinh, đặt cậu về chỗ cũ.
Chưa kịp nói thêm câu nào, cậu ta mỉm cười với Chung Niên, rồi dứt khoát quay người đi ra ngoài.
Chung Niên không kiềm chế được đứng dậy, áp sát vào cửa sổ nhìn.
Trạm Lục và Charles đã rời đi, chắc là cũng đi tìm người, lo lắng chờ đợi một lúc, bóng dáng hai người lại xuất hiện trong tầm mắt, đưa những người tìm được lên xuồng cứu sinh, rồi lại quay người rời đi.