Sở Mộ ôm chó ngủ thiếp đi, khuôn mặt khi ngủ yên bình, cậu nằm nghiêng dựa vào A Bạch, một chân trắng nõn tựa ở bên cạnh nó.
Trong bóng đêm, chiếc chuông bạc trên vòng cổ của A Bạch thỉnh thoảng loé lên tia sáng huỳnh quang yếu ớt, Sở Mộ vô tư nên không phát giác ra điều gì bất thường.
Cậu nằm mơ, đôi lúc sẽ hừ khẽ một tiếng, lẩm bẩm: \”Mì nước không cho giấm nha… Không ăn giấm.\”
Tần Trầm tựa vào đầu giường, nhìn khuôn mặt ngủ say của Sở Mộ trên màn hình máy tính bảng, ánh mắt hắn u ám, hắn hơi nhíu mày rồi châm một điếu thuốc.
Khói thuốc lượn lờ quanh Tần Trầm, hắn mím đôi môi mỏng, bao nhiêu nhớ nhung và nghi ngờ cố chấp vô căn cứ dâng trào trong lồng ngực, hắn phun ra một làn khói, hướng ánh nhìn gắt gao vào hình ảnh trên màn hình máy tính bảng.
Rất giống…
Dù gương mặt này không có điểm nào giống với Sở Mộ, nhưng hắn vẫn luôn nhìn thấy hình bóng Sở Mộ từ trên người cậu ta.
Hắn sẽ không bỏ cuộc.
Tuyệt đối không bao giờ.
Hắn nhớ nhung người yêu hắn.
Nhân ngư lương thiện đã cứu hắn từ đáy biển.
Tần Trầm từng cực đoan nghĩ rằng, có lẽ bởi vì hắn sống một cuộc đời đầy rẫy giết và chết chóc từ ngày này qua tháng nọ, ngay cả Thượng Đế cũng nhìn không nổi nên mới cho hắn gặp Sở Mộ.
Là Sở Mộ đã cứu rỗi hắn.
Có Sở Mộ, hắn mới hiểu được ý nghĩa của việc sống tiếp.
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được, hóa ra hắn cũng có thể có được tình yêu và hạnh phúc.
Tần Trầm đặt một con rối hình người cực giống với Sở Mộ bên cạnh giường.
Giống như trẻ con phải ôm búp bê yêu thích thì mới có thể yên tâm chìm vào giấc ngủ, tay hắn ôm chặt con rối hình người.
Trong bóng tối tĩnh lặng, giọng hắn trầm thấp, chứa đựng sự mong mỏi bệnh hoạn: \”Ngủ ngon, Mộ Mộ, hy vọng có thể gặp em trong mơ…\”
Trong giấc mơ hỗn loạn.
Tần Trầm lại mơ thấy cái ngày mà hắn gặp Sở Mộ, ngày ấy sóng xanh cuộn trào trên mặt biển, ánh sáng hoàng hôn lãng mạn phản chiếu trên mặt nước, một nhân ngư xinh đẹp lại ngây thơ quay lưng về phía ánh sáng rực rỡ, cứu hắn rồi đưa lên bãi đá ngầm bên bờ biển.
Nhân ngư rất rụt rè, trông xinh đẹp đến mức không thể tưởng tượng nổi, khiến người ta dâng lên dục vọng chiếm hữu.
Ánh mắt hắn tối tăm, nhẹ giọng hỏi nhân ngư đáng yêu: \”Thượng Đế phái cậu tới để cứu tôi sao?\”
Nhân ngư ngây thơ lắc đầu: \”Tôi sống ở đáy biển.\”
Nhân ngư không chỉ đỡ hắn dậy, còn cúi đầu vắt ống tay áo ướt sũng giúp hắn.
Thật đáng yêu.
Tần Trầm nghĩ vậy.
Hắn siết chặt mái tóc vàng của nhân ngư, đôi mắt kia giống như thú hoang đang theo dõi con mồi, nguy hiểm đáng sợ khiến người ta run rẩy.