Mọi chuyện tốt hơn rồi.
——————
Ngày hôm sau, Trang Duyên tỉnh dậy vì đói.
Hắn xoa xoa cái bụng đang réo ùng ục, lúc này mới phát hiện bên cạnh chẳng có ai.
Tạ Ninh dậy sớm hơn hắn, nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Trang Duyên. Có lẽ vì hắn quá mệt nên dù cậu cử động lớn như vậy cũng không bị đánh thức.
Sau khi chỉnh trang xong, Tạ Ninh không kìm được mà cúi đầu ngắm nhìn dáng vẻ say ngủ của Trang Duyên.
Lúc nhắm mắt lại, gương mặt hắn trông vô cùng yên tĩnh, không còn dáng vẻ cao ngạo thường ngày, thậm chí còn mang theo chút vô hại.
Tạ Ninh vươn tay chạm vào mặt hắn.
Trang Duyên hoàn toàn không hay biết, ngủ rất say.
Tạ Ninh thấy thế liền trở nên lớn mật hơn, đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt hắn, vuốt nhẹ hàng mày sắc nét, chiếc mũi cao thẳng, rồi dừng lại trên đôi môi.
Dường như Trang Duyên đang trong mộng cũng có chút cảm giác, hắn mím môi lại.
Tạ Ninh giật mình, vội vàng rụt tay về, nhìn thấy hắn vẫn ngủ say, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, cậu lại nghĩ đến xúc cảm vừa rồi, mặt không khỏi đỏ bừng lên.
Đáng tiếc là Trang Duyên chẳng hay biết gì cả.
Sau khi thức dậy, hắn vò tóc một chút rồi đi vào phòng tắm rửa mặt.
Khăn mặt và bàn chải đánh răng đều là mới, phần của hắn chưa ai dùng qua, còn cái bên cạnh là của Tạ Ninh. Đồ đôi, chỉ khác màu sắc.
Khăn của Tạ Ninh là màu nhạt, còn của hắn là màu đậm.
Hai chiếc khăn treo cạnh nhau trên giá, hai chiếc bàn chải cùng đặt trong một chiếc cốc.
Trang Duyên nhìn một lát, khóe môi bất giác cong lên.
Vốn dĩ hắn không thích đồ dùng cá nhân bị trộn lẫn với người khác, nhưng nếu người đó là Tạ Ninh, hắn lại cảm thấy không có gì là không thể chấp nhận.
Hắn rất sẵn lòng để vật dụng của cả hai đặt chung với nhau, hoặc thậm chí là dùng chung một vài thứ.
Đây là một loại thân mật, mà hắn cũng không hề bài xích.
Khi xuống lầu, Tạ Ninh đang bận rộn trong bếp. Cậu mặc một bộ đồ ở nhà màu be, bên ngoài đeo tạp dề có hình gấu nhỏ, trông vừa giản dị vừa ấm áp.
Trang Duyên đi đến, ôm lấy cậu từ phía sau, tựa cằm lên vai cậu.
\”Đang nấu cơm trưa cho anh đấy.\” Tạ Ninh đã quen với sự động tay động chân của hắn, không còn giật mình như lúc đầu nữa. \”Đừng làm loạn.\”
Nếu có thể bỏ qua vành tai đã đỏ bừng của cậu, có lẽ câu nói này sẽ có sức thuyết phục hơn.
Trang Duyên khẽ cười: \”Cơm trưa?\”
\”Ừm.\” Tạ Ninh cầm xẻng đảo qua đảo lại chảo rau. \”Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ.\”
Trang Duyên lơ đãng liếc nhìn đồng hồ, mặt lộ vẻ ngạc nhiên: \”Muộn thế rồi à?\”