Editor: Lynn
Beta: Hạ Uyển
Lý Ngư buồn tới mức không thèm nhích, không phải là di chứng sau khi bị đâm vì năng lực hồi phục của cá chép tinh vô cùng tốt, không bao lâu sau cậu đã thấy cả người thoải mái hơn nhiều, cậu cũng đã có thể thoái mái bơi lội rồi. Sở dĩ cậu không muốn động đậy là vì, cậu hoàn toàn không thể chấp nhận số phận phải sinh con.
Well, dù sao thì cậu vẫn sinh ở dạng cá mà, chỉ là khi nhớ lại trước khi cậu xuyên thành cá thì cậu đã gặp cá có trứng rồi, đây là muốn cậu đẻ ra một đống trứng cá à?
Hu hu sao cậu cứ thấy nó… Kinh khủng thế nào á.
Mà cậu vẫn chỉ là một bé trai mới mất đi tấm thân xử nam, vẫn còn chưa được làm chuyện ấy nhiều lần, đã, đã phải sinh con sao?
Ối ông giời ơi, à lộn, cái hệ không khốn nạn kia cũng biết hại cá quá mà.
Lý Ngư buồn bã ỉu xìu, sầu não uất ức, bị chuyện sinh con bẫy đến mức hoàn toàn không giống một con cá e thẹn chút nào.
Cảnh Vương cảm thấy cá chán nản thì tạm thời gác lại công việc qua bồi cậu. Chỉ cần cá có chút động tĩnh gì thì chắc chắn Cảnh Vương sẽ ân cần hỏi han.
Lý Ngư ăn mấy viên thức ăn màu đỏ Cảnh Vương đút, đồng thời một chút oán giận nho nhỏ của cậu với Cảnh Vương cũng bay sạch.
Thôi, dù sao Cảnh Vương cũng không biết cậu… Mang cái gì đó kia mà, ngay cả chính cậu cũng không biết thì trách gì được người khác chứ?
Cảnh Vương vẫn luôn rất tôn trọng cậu cũng như rất kiềm chế. Giữa hai người bọn họ cũng toàn là cậu muốn làm thôi, còn Cảnh Vương hắn chỉ là thuận theo ý cậu. Nếu như không có cái vấn đề mang thai này thì hẳn hai người bọn họ bây giờ rất tốt nhỉ?
Mà cậu lại trốn trốn tránh tránh Cảnh Vương, còn Cảnh Vương thì vẫn ân cần chăm sóc cậu chu đáo như vậy, Lý Ngư thực sự rất bối rối.
Hệ thống lạnh lùng như vậy, chỉ có cái ôm của bạn trai mới ấm áp thôi.
Một giây trước cá còn né tránh Cảnh Vương, giây sau lại nhiệt tình với hắn.
Cảnh Vương không biết tâm tư của cá, hắn thử xoa xoa đầu cậu, Lý Ngư vừa hưởng thụ, vừa không khỏi che chở bụng mình.
Hu hu, cậu chỉ sợ bạn trai mình phát hiện ra cái gì thôi chứ không vì gì khác.
Để làm cá vui cũng như bày tỏ niềm vui của mình, Cảnh Vương sai người làm một chiếc xích đu bằng đá mới, đặt trong bể cá.
Lý Ngư vừa thấy có đồ chơi, cá tính nổi lên, phát cuồng rồi đưa đẩy nó một lúc lâu.
Lý Ngư đưa đẩy xong mới phát hiện có chuyện không đúng: A a a không phải như vậy, cậu không muốn chơi mà!
Lý Ngư vội vàng lượn khỏi xích đu. Cá mang thai, không thể làm ra những hành động mạnh như vậy?
Cậu cũng biết sơ sơ chút ít đối với người mang thai, còn đối với cá mang thai thì cậu thiếu càng thêm thiếu.
Phải làm sao đây?
Lý Ngư muốn xoa bụng nhưng vây cá với không có tới. Cậu hơi oan ức, không biết mình có nên đi nói với Cảnh Vương không?