Editor: Lynn
Beta: Hạ Uyển
Dường như Cảnh Vương đã đoán được Lý Ngư sẽ đưa ra đề nghị này nhưng lần này hiếm khi hắn lắc đầu từ chối, ánh mắt ngay lập tức nhìn vào bụng của Lý Ngư.
Lý Ngư: “……”
Lý Ngư lập tức hiểu ý của Cảnh Vương, hắn đây là lo cậu đang mang thai áo bông nhỏ nên sẽ không tiện.
Lý Ngư dở khóc dở cười: “Em đâu có bảo em nuôi đâu. Em chỉ muốn tìm một gia đình thích hợp để thu dưỡng nó.”
Tuy ngoài mặt Cừu thị mắng con mèo rất gắt nhưng Lý Ngư cảm nhận được Cừu thị có vài phần thật lòng với con mèo này. Khi thị vệ đưa Cừu thị đến đây, con mèo vẫn ở trong túi vải, chắc chắn Cừu thị đã biết bởi nếu như bà ta không muốn thì việc gì bà ta phải vòng vo tam quốc rồi cuối cùng ném mèo cho Cảnh Vương phủ chứ?
Thế mà bà ta lại quỳ xuống trước mặt Cảnh Vương chỉ vì một con mèo.
Mặc dù ngoài mặt mắng chửi dữ dội, thực tế không phải là giúp con mèo tìm một con đường khác sao.
Từ khi Cừu thị bị giáng chức, hẳn là con mèo này luôn ở trong lãnh cung cùng bà ta.
Cừu thị đã từng được vô số người tranh nhau lấy lòng giờ đây bên người chỉ còn lại mỗi một con mèo.
Trên đỉnh vinh quang bao người theo xu nịnh, đến khi sa cơ lỡ vận mới biết ai thật lòng với mình.
Không thể ngờ được vị quý phi cao cao tại thượng ngày trước lại vì mèo cưng mà cúi đầu……
Lý Ngư việc nào ra việc đó, đây không phải là vấn đề nguyên tắc. Đúng như Cừu thị đã nói, bà ta đã trả lời vấn đề của Cảnh Vương nên giờ bà ta hy vọng Cảnh Vương sẽ giúp lại mình.
Đây coi như là một cuộc trao đổi.
Ban đầu Cảnh Vương không đồng ý vì lo lắng Lý Ngư và bọn nhỏ sẽ gặp nguy hiểm. Tuy nhiên, nếu chính Lý Ngư cũng không muốn nuôi thì hắn không có lí do gì để phản đối cả.
Sau khi Lý Ngư hạ quyết tâm liền nhờ Vương Hỉ để ý đến những gia đình phù hợp cho mèo.
Đây chẳng qua là một việc nhỏ không thể nhỏ hơn. Rất nhanh, Vương Hỉ đã tìm được một hộ gia đình gia cảnh khá giả, sẵn sàng nuôi mèo. Mèo Phiêu Tuyết ở đấy chắc chắn sẽ không bị đói bụng nên đây hẳn là một nơi rất tốt cho nó.
Vương Hỉ nhanh chóng gửi Phiêu Tuyết qua đó, xét đến mèo Phiêu Tuyết có lẽ sẽ trở nên cáu kỉnh khi đột nhiên bị tặng cho người khác, Lý Ngư còn nhờ Vương Hỉ lấy một vài thứ mà mèo thích mang sang.
Ban đầu mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp, nhưng ngờ đâu ngày hôm sau người nhà đó đến bảo, con mèo đã biến mất vào nửa đêm.
Lý Ngư giật mình, làm sao bây giờ?
Đây vốn là một việc rất đơn giản vậy mà cuối cùng lại xảy ra sự cố. Mèo là do cậu nhờ Vương Hỉ mang ra nên cậu không thể mặc kệ nó được. Lý Ngư do dự một lúc rồi để Vương Hỉ đi tìm Phiêu Tuyết.