Editor: Lynn
Beta: Hạ Uyển
Mặc dù Lục hoàng tử cảm thấy Cảnh Vương phi chạy đi nhanh như vậy, trong nháy mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu thật là kỳ quái, nhưng vì gã chẳng có giao tình gì với vị vương phi nửa đường đến kết hôn này, thêm cả việc biết được đến tận bây giờ Cảnh Vương vẫn chưa về thì Lục hoàng tử cực kỳ đắc ý trong lòng, cho dù trong lòng gã còn chút nghi ngờ nhưng rất nhanh nó cũng bị gã vứt đi.
Gã không cần phải cố gắng liên hệ với người của gã nữa, tốt nhất là mọi thứ diễn ra suôn sẻ như kế hoạch, nếu cứ truyền tin một cách bừa bãi thì đấy đúng là hành động thiếu sáng suốt.
Cùng lắm chỉ hai ngày nữa thôi là có kết quả rồi.
Lục hoàng tử thỏa thuê đắc ý bước vào lều của mình.
Vừa vào lều gã liền bắt gặp khuôn mặt u sầu của Lương thị, Lục hoàng tử cảm thấy thật đen đủi. Trước kia, vì cần có nhà mẹ đẻ của Lương thị là Định Bắc Hầu hỗ trợ cùng với đứa nhỏ trong bụng Lương thị nên gã chẳng còn cách nào khác ngoài nuông chiều Lương thị. Lương thị mang thai rất mẫn cảm, Lục hoàng tử sớm đã chẳng còn kiên nhẫn nữa, nhưng mà bây giờ tâm tình gã không tệ nên mới cho Lương thị nụ cười thoải mái hiếm có.
\”Nàng nghỉ sớm chút đi, đừng để mình quá mệt mỏi.\” Lục hoàng tử dịu dàng nói.
Lương Tố Vân thụ sủng nhược kinh. Trước kia Lục hoàng tử toàn lạnh nhạt với nàng, Lương thị khổ nhưng không nói nên lời, rốt cuộc cũng chỉ bởi vì con của nàng mà thôi. Nàng biết cái thai này rất quan trọng đối với Lục hoàng tử. Trước đây, cả nhà và cả nàng đều mong rằng đây là nam thai, nhưng khi thái y bắt mạch lại nói cái thai này là nữ, liên tiếp mấy thái y đều nói như vậy, đến khi Lục hoàng tử biết được, tuy gã không có trách tội nhưng vừa quay đầu cái liền nạp thêm hai mỹ thiếp, còn nói thẳng với nàng rằng gã đang trong thời kỳ mấu chốt, cần phải nhanh chóng có con trai, điều này cũng chỉ vì tương lai tốt đẹp hơn thôi.
Bụng bản thân mình không biết cố gắng nên Lương thị chỉ đành chấp nhận. Đã vậy, gia đình mẹ đẻ vẫn luôn ủng hộ nàng nay lại ủng hộ Lục hoàng tử nói nàng hãy kiên nhẫn khiến cho Lương thị càng ngày càng cảm thấy áp lực, bụùng đầy tâm sự không thể kể ra. Người con gái khi còn chưa gả đi là một cô nương hoạt bát nhưng sau khi thành thân lại trở nên suy sụp, bất tri bất giác liền sẽ rơi lệ, Lục hoàng tử lại thường đến chỗ thị thiếp, ngẫu nhiên mới đến nhìn nàng rồi khi ở trước mặt người khác gã mới ngẫu nhiên tỏ vẻ ân ái với nàng.
Đến cuối cùng, nàng và Lục hoàng tử có hợp nhau không, bản thân Lương thị cũng không biết, nhưng khi nàng thấy Cảnh Vương rất yêu thương Cảnh Vương phi, trong lòng nàng cực kỳ hâm mộ.
Lần này, hiếm lắm Lục hoàng tử mới vừa nói vừa cười với nàng. Lương thị cục kỳ hy vọng, những ngày như vậy có thể kéo dài lâu thêm chút nữa.
Lý Ngư cùng Cảnh vương và Vương Hỉ mang bọn nhỏ đi rất xa. Đến khi tin rằng Lục hoàng tử sẽ không theo sau nữa, họ mới đồng loạt thở phào một cái.
Lần này thật sự là nhờ có Đại Bảo!
Lý Ngư cười bế Đại Bảo lên. Đại Bảo đã ngừng khóc từ lâu rồi, đôi mắt đen như quả nho của bé sáng ngời khi bé nghiêng đầu thấy cá cha vui vẻ.