Ngày hôm đó, sau khi trở về thế giới thực ăn một bữa cơm với gia đình, Tống Ngưỡng lại quay về Thành Phố Nụ Cười, cùng Hạ Cảnh đón khoảnh khắc qua nửa đêm.
Thời gian đã là 00:01, vậy mà Hạ Cảnh vẫn yên ổn ở trong không gian cá nhân của Tống Ngưỡng, không hề bị đẩy ra ngoài.
Vậy có nghĩa là cậu có thể mượn không gian cá nhân của người chơi để giành được tự do trong Thành Phố Nụ Cười sao?
Dưới ánh nhìn chăm chú của Tống Ngưỡng, Hạ Cảnh bước tới, thử mở cửa phòng đăng nhập cá nhân.
Cánh cửa hoàn toàn bất động.
Tống Ngưỡng sững người, cau mày tiến lên giúp Hạ Cảnh mở cửa — cánh cửa vừa rồi còn như bị hàn chết, vậy mà lúc này lại dễ dàng bị kéo ra.
Khoảnh khắc ấy, một linh cảm không lành dâng lên trong lòng Tống Ngưỡng.
Hạ Cảnh ngừng lại trong giây lát, thử bước ra, nhưng bàn chân vừa đặt xuống đã bị một bức tường vô hình cản lại.
Sắc mặt Tống Ngưỡng dần sa sầm.
Hạ Cảnh vẫn bình tĩnh, bởi vì cậu đã lường trước khả năng này.
Cậu cầm lấy chiếc chìa khóa kim loại mà Tống Ngưỡng đưa cho, nhắm mắt lại, cố gắng truyền lệnh cho chìa khóa, mở ra cánh cửa dẫn đến đại sảnh trò chơi.
Thế nhưng khi cánh cửa xuất hiện và được mở ra, thế giới bên ngoài lại không phải là đại sảnh trò chơi, mà là căn Nhà An Toàn vắng lặng.
Tống Ngưỡng mím chặt môi, dùng chìa khóa của mình mở ra lối đi đến đại sảnh trò chơi, nhưng Hạ Cảnh vẫn không thể bước qua cánh cửa đó, cậu lại một lần nữa bị ngăn lại trong căn nhà nhỏ này.
– Không có cách nào, cậu không thể rời khỏi đây.
Tống Ngưỡng lạnh mặt đóng cửa lại, quay người nhìn Hạ Cảnh, giọng khàn khàn: \”Hạ Hạ.\”
Hạ Cảnh điềm nhiên đáp: \”Quả nhiên vẫn không đơn giản như vậy. Xem ra, không gian cá nhân của người chơi đối với tôi cũng giống như thế giới của các phó bản, tôi có thể bước vào đây từ căn Nhà An Toàn, nhưng lại không thể từ đây đi thẳng đến đại sảnh trò chơi.\”
Cậu nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm với ánh nhìn phức tạp của Tống Ngưỡng, khẽ nói:
\”Không cần bày ra vẻ mặt như vậy, chúng ta vốn dĩ đã nghĩ đến khả năng này rồi, phải không?\”
\”Không sao đâu,\” Hạ Cảnh chậm rãi nói, \”Cứ từng bước một mà tiến lên thôi.\”
*
Có lẽ vì thương xót Hạ Cảnh, nên mấy ngày sau đó, cậu đã nhận được rất nhiều… mảnh xác quái vật.
Không chỉ có của Tống Ngưỡng, mà còn có cả của Giả Thanh và Phong Thức.
Theo lời hai người đó, tất cả người chơi thu thập mảnh xác quái vật bình thường vốn dĩ cũng chỉ để sau này làm nguyên liệu trong căn Nhà An Toàn.
Đằng nào cũng sẽ đưa hết cho ông chủ cửa hàng trong căn Nhà An Toàn, vậy thì chi bằng bây giờ cứ đưa thẳng cho Hạ Cảnh luôn.