Con quái vật khổng lồ vung tay ném mạnh Tôn Phúc Cảnh xuống bãi cỏ cách đó hơn chục mét, rồi lạnh lùng cười, thò tay vào vạt áo lấy ra một khúc xương dài.
– Chính là khúc xương mà trong bài đồng dao, Taffy đã đánh cắp từ nhà \”tôi\”, cũng chính là khúc xương do Tôn Thiên Thiên tự tay làm ra.
Một đoạn xương dài, trắng nhợt và lạnh lẽo.
Nó được gã khổng lồ Taffy nắm chặt trong tay, giơ cao lên.
Khoảnh khắc khúc xương vẽ nên một đường cong sắc bén trong không trung rồi vung mạnh xuống, nhắm thẳng vào Tôn Phúc Cảnh đang ngã nhào trên bãi cỏ, Tôn Thiên Thiên đột ngột gào lên đau đớn, liều mạng lao đến!
Bên trong căn phòng kính, Hứa Ninh bụm chặt miệng, nước mắt lăn dài, hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Lý Sam Ngân trợn tròn mắt, gào lên đầy tuyệt vọng: \”Tại sao lại là ông già?! Sao lần này người bị trừng phạt lại là ông ấy?!\”
Rõ ràng cả ngày hôm nay anh ta đã tận mắt chứng kiến, trong nhóm của Tôn Phúc Cảnh và Tôn Thiên Thiên, toàn bộ công việc đều do Tôn Thiên Thiên hoàn thành.
Nếu sản phẩm có vấn đề, con quái vật đáng lẽ phải tìm đến Tôn Thiên Thiên mới đúng!
Tại sao người bị trừng phạt lại là Tôn Phúc Cảnh?
Sự bất định khó hiểu này khiến anh ta sợ hãi tột độ.
Trong khi đó, Tống Ngưỡng, Hạ Cảnh, Phong Thức và Biên Nhai lặng lẽ quan sát Tôn Phúc Cảnh và Tôn Thiên Thiên đang vùng vẫy dưới tay con quái vật, bầu không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Con quái vật vung khúc xương như đánh bóng, mỗi cú đánh đều khiến Tôn Phúc Cảnh bị hất tung lên không trung, rồi rơi mạnh xuống đất.
Âm thanh \”Bịch! Bịch! Bịch!\” vang vọng, ghê rợn đến tột cùng.
Tôn Thiên Thiên gào khóc thảm thiết, loạng choạng đuổi theo con quái vật, nhưng cô hoàn toàn không theo kịp bước chân của nó.
Trong tay cô bé không có bất kỳ vật dụng bảo vệ nào, chỉ có một vũ khí nhỏ trông như đá.
Cô bé ném mạnh nó về phía con quái vật, nhưng chỉ làm tóe lên một tia lửa nhỏ trên người nó-chẳng khác nào muỗi đốt inox.
Tôn Thiên Thiên siết chặt hai tay, đôi mắt đỏ ngầu, hét lên đầy phẫn nộ.
– Trong phó bản này, sức mạnh của đạo cụ đối với quái vật quá yếu ớt!
Cô bé chỉ có thể trơ mắt nhìn ông mình bị đánh bay lên không trung, rơi xuống như một vật thể theo hình parabol, rồi lại bị vung lên lần nữa, lại tiếp tục rơi xuống.
Thân thể già nua yếu ớt, sau những cú đánh liên hoàn, dần dần mất đi sức sống, thậm chí còn trở nên biến dạng, méo mó, máu thịt bầy nhầy-
Cho đến khi họ đã chạy đuổi đến một nơi rất xa.
Đột nhiên, con quái vật dừng lại.
Tôn Thiên Thiên như sững sờ trong thoáng chốc, bóng lưng cứng đờ, rồi ngay sau đó, cô phấn khích lao tới, rút ra một con dao, điên cuồng chém vào chân con quái vật!