/ đã beta /
\’Bùi Quang\’ lập tức buông Hạ Cảnh ra, đẩy cậu ra xa, nhưng xương cổ của hắn đã bị kéo lệch một nửa, cả cái đầu nghiêng sang một góc không tự nhiên trên vai.
Đặng Giai hoảng sợ đến mức ôm chặt lấy một cái cây, nước mắt tuôn như mưa:
\”Anh Hạ! anh Hạ ơi!\”
– Dùng tay không đầu quái vật? Đây là thần thánh phương nào vậy?!
Hạ Cảnh nhẹ giọng nói:
\”Các ngươi chỉ cần rất ít thời gian để tấn công con người, đúng là khó mà phòng bị.\”
\’Bùi Quang\’ lấy ra túi không gian và súng- Vừa nãy hắn còn muốn giữ lại cơ thể nguyên vẹn của thanh niên này để tạo cơ hội cho lũ nhện máy cải tạo, nhưng bây giờ xem ra không cần nữa!
Hắn lập tức bóp cò nhắm thẳng vào Hạ Cảnh!
Nhưng có lẽ vì chưa thể kiểm soát vũ khí của con người, viên đạn lại bắn lệch xuống chân Hạ Cảnh.
Ngay sau đó, đoàng! Một phát đạn bay tới bắn văng khẩu súng khỏi tay hắn!
Phát thứ hai, phát thứ ba, túi không gian của hắn rơi xuống đất, nổ tung thành từng mảnh vụn!
Ba con nhện bạc thấy tình thế không ổn, lập tức muốn rời khỏi Hạ Cảnh.
Chúng vừa mới nhảy lên, Hạ Cảnh đã dễ dàng chộp lấy một con.
Con nhện đó lập tức vươn tám chân dài ra, định ôm ngược lại khuôn mặt Hạ Cảnh, nhưng anh nhanh chóng thu súng lại, rút túi không gian ra, mạnh mẽ nhét nó vào trong!
Chỉ trong nháy mắt, ngoài vài cái chân bị kẹt ở mép túi không gian và bị ép gãy do lực quá mạnh, cả con nhện khổng lồ liền biến mất không thấy tăm hơi.
Cảnh tượng này khiến \’Bùi Quang\’ chết sững.
– Giờ phút sinh tử, ai cũng lo giữ mạng, vậy mà người này còn nghĩ đến chuyện bắt sống quái vật? Không sợ chết sao?!
Hạ Cảnh tỏ vẻ rất hài lòng.
Con quái vật đầu tiên cậu thu vào thì đã hỏng đến không nhận dạng nổi; con thứ hai thì còn nguyên vẹn, nhưng đã chết.
Con thứ ba này thì khá ổn, dù gãy vài cái chân, nhưng vẫn còn sống.
Cậu thản nhiên rút một con dao chặt ra từ túi không gian.
Số lượng đạn NPC cung cấp có hạn, nên tiết kiệm thì hơn.
Dù sao lúc này, bọn quái vật cũng không còn vũ khí nữa.
Hạ Cảnh cười tủm tỉm, nhìn một người hai nhện, nói:
\”Tiếp tục nhé?\”
\’Bùi Quang\’ nhìn cậu đầy hoang mang, chần chừ giây lát rồi bật cười không tin nổi:
\”Người như ngươi mới thực sự là quái vật đấy?\”
Hạ Cảnh mỉm cười:
\”Chúng ta như nhau thôi.\”
Sắc mặt \’Bùi Quang\’ sa sầm, nghiến răng, cùng hai con nhện lao lên tấn công Hạ Cảnh!
Trong nháy mắt, cả khu rừng vang vọng tiếng giao tranh.