/ đã beta /
Khoảnh khắc ngón tay cô ấn xuống cò súng, bên ngoài nhà vệ sinh vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Giây tiếp theo, \”Đoàng!\” Một tiếng súng vang lên, nhưng viên đạn lại chệch sang một bên-bởi vì Đặng Giai đã lao tới, đẩy mạnh Triệu Nhạc Nhã, kinh hãi thốt lên: \”Cô đang làm gì vậy?!\”
Triệu Nhạc Nhã nước mắt giàn giụa, vùng vẫy gào lên: \”Bà ta không phải mẹ tôi! Bà ta không phải mẹ tôi! Bà ta là quái vật!\”
Triệu Minh Tinh trợn mắt nhìn chằm chằm Triệu Nhạc Nhã, nhìn một lúc, rồi ánh mắt cô chậm rãi chuyển xuống mảnh đất ngay trước mặt.
Lòng trắng mắt dần dần nhiễm đầy tia máu.
Cô như bị ma nhập, chẳng còn để ý đến bất cứ thứ gì, chỉ thở hổn hển rồi lại điên cuồng đào bới thêm hai nắm đất nữa.
Bên dưới lớp đất, một thi thể lộ ra trong tầm mắt mọi người-một cơ thể nữ giới với toàn bộ lớp da bị lột sạch, máu thịt be bét.
Ngoài việc có thể nhận ra đây là một người phụ nữ, còn lại gần như không nhìn rõ được gì khác.
Cảnh tượng thảm khốc này khiến tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.
Triệu Nhạc Nhã mặt mày tái nhợt, gào khóc điên loạn: \”Nó dám giết mẹ tôi… Tôi phải giết nó! Đặng Giai, buông tôi ra!\”
Hạ Cảnh và Tống Ngưỡng đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát tất cả.
Triệu Minh Tinh ngơ ngác quỳ sụp xuống, nhìn chằm chằm thi thể kia, cơ thể run rẩy từng cơn.
Cô bất động đến mức sống lưng và hai tay cứng đờ, như thể linh hồn đã rời khỏi xác thịt, còn thân xác thì đã hóa tro bụi.
Giây phút này, cô đã hoàn toàn sụp đổ.
Ngay khi Triệu Nhạc Nhã hất tay Đặng Giai ra, Triệu Minh Tinh đột nhiên cúi gập người xuống, hét lên một tiếng chói tai.
Tiếng thét vang vọng tận đỉnh núi, như một mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào tim mọi người.
Ngay sau đó, cô bật dậy từ mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu, rút súng, lao về phía Triệu Nhạc Nhã với vẻ mặt dữ tợn-
Người phụ nữ này, từ khi xuất hiện trước mặt mọi người, luôn mang dáng vẻ dịu dàng và đoan trang.
Tóc cô búi gọn sau đầu, để thuận tiện cho việc di chuyển trong phó bản, cô mặc quần jean thoải mái và giày thể thao, nhưng từng cử chỉ vẫn toát lên nét thanh lịch trầm ổn.
Thế nhưng lúc này, cô dường như đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Tóc tai rối tung, những lọn tóc xõa xuống hai bên má.
Áo sơ mi trắng, quần jean và giày thể thao của cô dính đầy bùn đất, móng tay nhét đầy bụi bẩn, nhưng cô hoàn toàn không quan tâm-chỉ như một kẻ điên, lao thẳng về phía con gái mình!
Triệu Nhạc Nhã hoảng hốt, vung tay hất văng khẩu súng trong tay Triệu Minh Tinh, nhưng cô cũng mạnh mẽ tát bay khẩu súng của cô ta, rồi gầm lên, siết chặt cổ Triệu Nhạc Nhã!