Chương 30: Phụ huynh này không chịu hợp tác
Lúc Ngu Duy Sanh nhìn thấy cuộc gọi, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Ngày thường đứa nhỏ trong nhà đi học mà đột ngột lại có điện thoại gọi tới, nghĩ thôi cũng biết không phải chuyện tốt lành gì. Ngu Duy Sanh vẫn là một thanh niên độc thân, lại phải trải nghiệm nỗi lo nuôi dạy con cái không thuộc về mình quá sớm.
Trong vài giây ngắn ngủi từ lúc bấm nghe đến chủ động chào hỏi, trong đầu anh đã hiện lên hàng loạt suy đoán. Chắc chắn Sầm Tinh sẽ không gian lận nữa, càng không thể nào chủ động bắt nạt bạn học khác. Hoàn toàn không thể tưởng tượng được một bé cưng ngoan ngoãn như cậu có thể gây ra chuyện gì, chẳng lẽ là không cẩn thận ngã bị thương trong giờ thể dục?
Là phụ huynh tạm thời, Ngu Duy Sinh không khỏi lo lắng.
May thay, những chuyện anh lo lắng nhất không hề xảy ra. Nhưng người đàn ông trung niên Alpha ở đầu dây bên kia lại thông báo cho anh một tin còn chấn động hơn lần trước.
Sầm Tinh đánh nhau với bạn học, còn đánh người ta bị thương.
Ngu Duy Sanh im lặng một lúc rồi hỏi lại: \”Thầy chắc chắn chứ? Tôi là phụ huynh của Sầm Tinh, có phải thầy…\”
Gọi lộn số rồi không?
Đầu dây bên kia nhấn mạnh lại một lần nữa, đúng thật là Sầm Tinh không sai, bạn học bị đánh đã được đưa đến bệnh viện rồi.
Ngu Duy Sanh nhịn rất lâu, mới có thể nuốt nghẹn năm chữ \”chuyện này không thể nào\” vào trong, hỏi: \”Vậy Sầm Tinh, em ấy không sao chứ?\”
Sầm Tinh rất ổn, chỉ là đang khóc thút thít như thường lệ thôi.
Khi Ngu Duy Sanh một lần nữa bước vào văn phòng đó, nhìn thấy Hoắc Hành Chi mặt mày bầm dập bên cạnh Sầm Tinh cũng không lấy làm bất ngờ. Hay đúng hơn là, có một cảm giác nhẹ nhõm kiểu \”quả nhiên là thế\” một cách rất ngược ngạo.
Điểm khác biệt với lần trước là, lần này Tầm Tinh vừa nhìn thấy anh đã lập tức đứng dậy, chạy bước nhỏ về phía anh, dừng lại trước mặt anh rồi đưa tay kéo lấy tay áo.
Ông trời con ngửa đầu nhìn anh, khóe mắt đẫm lệ. Cũng may vẻ mặt không quá buồn bã, chỉ là tâm trạng không ổn định, vô cùng bất an.
Ngu Duy Sanh đưa tay kia lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cậu: \”Không sao rồi, đừng sợ.\”
Sầm Tinh khẽ hít mũi một cái, nhìn anh gật đầu.
Bên cạnh truyền đến tiếng ho rất cố ý. Ngu Duy Sanh quay đầu, vẫn là vị chủ nhiệm kỷ luật cứng nhắc khiến người khác phải đau đầu lần trước.
\”Chào thầy.\” Ngu Duy Sanh nhanh nhẹn nói trước khi đối phương mở miệng, chủ động hỏi: \”Liệu có gì hiểu lầm ở đây không ạ? Sầm Tinh nhà tôi không thể nào cố ý gây sự với người khác, càng không thể có chuyện chủ động ra tay đánh người được.\”
\”Ai động tay trước mỗi người một lời, chúng tôi không có mặt ở hiện trường nên không thể phán đoán. Tuy nhiên việc bạn học kia bị đưa đến bệnh viện là sự thật.\” Thầy chủ nhiệm đen mặt nói, \”Cậu ta không động thủ thì sao người ta bị thương được?\”