[Đm/Editing] Anh Cưới Em Đi Mà! – Chương 28 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/Editing] Anh Cưới Em Đi Mà! - Chương 28

Chương 28: Đing đing đang đang

Sầm Tinh do dự hồi lâu, lắc đầu, ý bảo mình cũng không muốn lắm.

\”Em chắc chứ?\” Ngu Duy Sanh nói, \”Ban nãy rõ ràng em đã nhìn nó rất lâu.\”

Mặt Sầm Tinh lại bắt đầu đỏ lên. Lúc nãy đi ngang qua kệ hàng đó cậu đã ngay lập tức bị chiếc hộp nhạc này hấp dẫn. Không chỉ vì nó có hình dáng tinh xảo, mà còn bởi ký ức của đêm qua đã khiến món đồ nhỏ đắt đỏ này mang theo một giá trị đặc biệt. Sầm Tinh nhìn thấy nó, trong lòng sẽ dâng lên những cảm xúc đẹp đẽ.

Tất nhiên là cậu muốn mang theo sự lãng mạn này về nhà rồi.

Giọng điệu của Ngu Duy Sanh như đang khích lệ, khiến cậu kiềm lòng không đặng lại len lén liếc một cái. Đúng lúc đó có nhân viên cửa hàng đi ngang qua, bèn tiện tay lên dây cót cho mẫu trưng bày. Lò xo bên trong hộp nhạc bị những mối hàn trên trục quay gảy vào, phát ra âm thanh đing đing đang đang trong trẻo.

\”Đến cả giai điệu cũng giống y hệt ngày hôm qua.\” Ngu Duy Sanh nói thêm.

Tất nhiên Sầm Tinh cũng đã nhận ra. Cậu thật sự rất muốn nó, muốn đến mức khó chịu. Cậu tin chắc rằng nếu bây giờ cậu lắc đầu từ chối, tối nay nhất định cậu sẽ mơ thấy cái hộp nhạc này luôn mất.

Nhưng, hành trình kéo dài thêm một ngày đã tốn kém không ít. Chi phí khách sạn, ăn uống trong khu vui chơi, cái nào cũng làm Sầm Tinh mắt chữ O mồm chữ A. Cậu nhất thời tùy hứng thôi Ngu Duy Sanh đã tốn không ít tiền rồi, chơi đã đời xong còn muốn mua cả quà đem về nữa thì thật sự không hay.

Cậu tự an ủi bản thân mình, để lần sau đi, chẳng phải đã nói là sẽ có \”lần sau\” sao. Biết đâu đến \”lần sau\”, cậu và Ngu Duy Sanh đã là mối quan hệ không cần rạch ròi như thế nữa, hoặc là khi đó cậu đã không còn là học sinh nghèo, có thể mua quà tặng ngược lại cho Ngu Duy Sanh thì sao.

Cuối cùng cũng miễn cưỡng tự thuyết phục được mình, Sầm Tinh lại lắc đầu, cả nét mặt lẫn động tác đều kiên quyết hơn rất nhiều.

Ngu Duy Sanh khẽ nhíu mày, im lặng vài giây sau đó gật đầu, sau đó đi thẳng về phía quầy trưng bày hộp nhạc.

Sầm Tinh nghe anh hỏi nhân viên đang đứng cạnh đó: \”Cái này còn chiếc nào mới chưa bóc không? Làm ơn lấy giúp tôi.\”

Cậu sửng sốt, sau đó vội vàng đi tới, kéo tay áo Ngu Duy Sanh lại. Đến khi Ngu Duy Sanh quay lại nhìn mình thì lắc đầu thật mạnh.

\”Sao vậy?\” Ngu Duy Sanh tỏ vẻ không hiểu.

Trong lúc cấp bách Sầm Tinh không kịp lấy điện thoại ra, chỉ có thể liên tục khoa tay, ra hiệu mình thật sự không muốn.

\”Em không muốn?\” Ngu Duy Sanh hỏi.

Sầm Tinh gật đầu.

\”Em không muốn thì anh không được mua à?\” Ngu Duy Sanh nhìn cậu cười, \”Sao em vô lý thế?\”

Sầm Tinh nhất thời ngơ ngác, mắt chớp chớp mấy cái.

\”Anh muốn mua cho anh, không được à?\”

Sầm Tinh đơ người nhìn anh, thả hai tay xuống.

Ngu Duy Sanh búng nhẹ vào trán cậu một cái: \”Lo chuyện bao đồng.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.