[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ tư (9) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ tư (9)

Sau khi lắp lại đầu, Sở Thời Từ bắt đầu dỗ dành Tuân Triết.

Dù sao cũng đã trải qua qua ba đời nam chính, không ai hiểu Tuân Triết hơn cậu.

Tuân Triết chỉ là bị sốc thị giác, hơn nữa trên người còn có thương tích, nhất thời kích động mà khóc không kiềm chế được.

Kỳ thật có thể coi là bị \”tình trạng thê thảm của bạn tốt dọa khóc\”, rất dễ dỗ dành.

Sở Thời Từ cũng không nói gì, chỉ ôm lấy ngón tay tái nhợt không có huyết sắc của hắn, ngửa đầu sùng bái mà nhìn hắn.

Hai người đối diện nhau một lúc lâu, cậu nghiêm túc mở miệng, \”Em biết anh sẽ đến cứu em mà, anh thật là lợi hại, có anh ở đây em rất yên tâm.\”

Nói xong, Sở Thời Từ cọ nhẹ vào đầu ngón tay Tuân Triết, nở nụ cười rạng rỡ, trên mặt trần ngập tin tưởng và ỷ lại vào hắn.

Gương mặt Tuân Triết đỏ ửng lên một cách rõ ràng, hắn quay đầu đi, lãnh đạm mà ừ một tiếng.

Giá trị sức sống vốn đang không ngừng giảm xuống, bắt đầu chậm rãi tăng lên.

Hệ thống thò ra xem náo nhiệt, thấy tiểu hòa thượng đang nằm trên tay Tuân Triết lăn lộn làm nũng, nói cực kỳ sùng bái Tuân Triết, muốn làm đàn em của hắn.

Tuân Triết không nói đồng ý hay không, nhưng giá trị sức sống lại tăng thêm hai điểm, cuối cùng dừng lại ở 15 điểm.

Nhìn Sở Thời Từ giả ngu giả ngơ, hệ thống cười ha hả trêu chọc,【 Tôi nhớ lúc mới quen cậu, cậu không biết làm nũng, thậm chí giả bộ làm chim nhỏ nép vào người cũng không làm được. Thế mà mấy trăm năm qua đi, cậu không chỉ không trở nên chững chạc hơn, mà kỹ năng lại thành thạo như vậy? 】

\”Anh ấy làm hư tôi, tìm anh ấy hỏi đi.\”

Hệ thống cảm thấy CP mình đu này thật thần kỳ.

Ban đầu Sở Thời Từ cái gì cũng tự mình gánh vác, giá trị sức sống gần như bằng 0, còn có thể cười an ủi nam chính. Hiện giờ bị ủy khuất, lập tức hùng hùng hổ hổ tìm Triết ca chống lưng.

Chồng của cậu vốn là một người đàn ông mạnh mẽ, sau khi gặp Sở Thời Từ, chỉ hơi chút khổ sở là có người ôm hắn dỗ dành.

Hắn ý thức được đứa trẻ biết khóc sẽ được cho ăn, một mãnh 1 tốt như vậy, từ đó biến thành một cái túi nước mắt.

Hệ thống chụp một bức ảnh, không nói cái khác, hai người này khóc lên cũng thật đẹp mắt.

Dỗ dành Tuân Triết xong, Sở Thời Từ nhảy xuống đất, bắt đầu nghiên cứu pho tượng vàng.

Ánh sáng trong phòng tối tăm, không nhìn rõ thứ gì.

Cậu chạy tới dùng sức đẩy gỗ, ánh trăng thanh lãnh chiếu vào sơn động, cũng chiếu sáng xà yêu trong bóng đêm.

Cho tới bây giờ, Sở Thời Từ mới thấy rõ trên người Tuân Triết che kín vết thương xanh xanh tím tím, đuôi rắn cũng bị Đại Dương Thiên nương nương cắn mất một miếng thịt.

Nhìn vảy rắn nhuốm máu rơi rụng trên mặt đất, hô hấp của Sở Thời Từ tạm dừng trong một chớp mắt.

Cậu cố nén xúc động muốn mắng chửi, đau lòng sờ sờ vào đuôi rắn đầy máu, \”Anh, anh bị thương nặng quá. Chảy nhiều máu như vậy, sao anh không kêu một tiếng. Anh chờ ở đây, em đi xuống chân núi trộm thuốc về cho anh.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.