Thạch điêu tinh hiển nhiên không hiểu tượng gỗ nhỏ đang làm gì, nhưng cô ta trời sinh đã rất đa nghi.
Cho dù Sở Thời Từ chỉ nhỏ bằng bàn tay, sau khi thấy cậu làm ra hành động kỳ lạ, cô ta vẫn nhanh chóng quyết định xoay người lui lại.
Sở Thời Từ nắm lấy Phật quang, nhảy dựng lên ném vào mặt cô ta.
Mấy ngày này Phật quang vẫn luôn nằm trong bụng thạch điêu tinh, căn bản không cơ hội phơi nắng. Nó lập loè kim quang mỏng manh, liều mạng tấn công thạch điêu tinh, nhưng căn bản không ngăn được cô ta.
Sau khi dung hợp với các con vật trong bức tranh, thạch điêu tinh có thêm đôi cánh.
Cô ta vỗ cánh, tạo ra cơn gió thật lớn, đa số người trong hội săn yêu đều bị thổi bay.
Tên dẫn đầu thấy thế, hét lớn với thạch điêu tinh, \”Đại Dương Thiên!\”
Hắn ta sợ sự tình bại lộ, khi hét lên cũng không không dám nói rõ kế hoạch phía sau của bọn họ, chỉ là muốn cô ta không gây thương tổn cho người của mình.
Nhưng thạch điêu tinh đã có sát ý, cô ta giả vờ vô tình đập vỡ một tảng đá, mảnh vỡ lao về phía đầu tên dẫn đầu.
Sở Thời Từ thấy phản ứng của cô ta, liền biết người đàn ông kia biết rất nhiều nội tình.
Cậu sợ người này chết, một phần chân tướng sẽ không bao giờ lộ rõ. Thậm chí Triết ca rất có thể sẽ bị ném nồi.
Sở Thời Từ cũng không kịp nghĩ nhiều, ngồi trên tòa sen nhỏ lao đến, muốn ngăn chặn mảnh đá.
Đá vụn mang theo tiếng gió gào thét đập tới, cậu ôm đầu, ý muốn ngăn chặn một chút thương tổn.
Nhưng đợi hai giây, cũng không đợi được va chạm trong tưởng tượng.
Sở Thời Từ ngẩng đầu nhìn lại, một cái đuôi rắn tuyết trắng chặn trước người cậu, nghiền nát mảnh đá.
Cậu biết mà, chỉ cần có Triết ca ở đây, hắn nhất định sẽ không để cậu bị thương.
Bạch xà nâng thân mình, ngửa đầu cắn thạch điêu tinh đang định bay đi. Hắn vung đuôi rắn, nhẹ nhàng đẩy tòa sen nhỏ sang một bên.
Sở Thời Từ biết hình dạng hiện tại của mình không thích hợp đánh nhau, ở lại sẽ chỉ kéo chân sau, làm Triết ca phân tâm.
Cậu phủi bụi trên người, vừa bay ra ngoài vừa kêu, \”Triết ca! Bên này giao cho anh, em đi trước, anh chú ý an toàn! Tên hói bên kia là nhân chứng quan trọng, đừng để hắn ta chết!\”
Bạch xà đang triền đấu với thạch điêu tinh, nghe vậy đuôi rắn dùng sức đạp xuống đất một cái.
Mặt đất vốn đã nát bét đột nhiên xuất hiện một cái hố lớn. Một đống thỏ ôm lấy chân tên hói, túm hắn ta xuống đất.
Tên đó hừ cũng không kịp hừ một tiếng, trực tiếp biến mất tại chỗ.
Không ít người trong hội săn yêu nhận ra tượng gỗ nhỏ là điểm yếu của bạch xà. Từng đạo bùa chú bay vụt đến hướng cậu, đánh trúng tượng gỗ nhỏ rồi lại bay bay rơi xuống.