Mấy tiểu hồ ly tu luyện trăm năm này, căn bản không thể ngăn được xà yêu ngàn năm.
Ngay khi Sở Thời Từ nói xong, thân trên của Tuân Triết đột nhiên xoay chuyển, kéo đuôi rắn dùng sức quật mạnh.
Hồ ly hét lên một tiếng, nhảy dựng lên muốn ngăn cản, lại bị đuôi rắn quét bay ra xa.
Kết giới trên pho tượng nháy mắt bị đập đến dập nát, theo vài tiếng vang nhỏ, trong miếu chỉ còn lại những mảnh vụn.
Mắt thấy mái che của ngôi miếu nhỏ sắp bị lật tung, tiểu hồ ly gấp đến độ kêu loạn.
Nhưng đồng bạn vừa mới bị đánh bay còn chưa bò dậy nổi, các hồ yêu khác cũng không dám xông lên ngăn cản.
Khi Tuân Triết cúi người xuống, Sở Thời Từ nhảy xuống đất, nhặt một cục đá đập vào đầu hồ ly.
Hồ ly từng đùa giỡn cậu còn muốn dùng ân tình không tồn tại để cầu tình.
Nó không đề cập tới chuyện này thì thôi, lời vừa ra khỏi miệng, xà yêu vốn đã định dừng tay, trở tay đập vỡ cả bức tường.
Chỉ trong hai phút ngắn ngủi, miếu hồ tiên xa hoa tinh xảo đã biến thành đống đổ nát thê lương.
Nhưng dù vậy, lão tổ tông của bọn chúng cũng không xuất hiện.
Mấy con hồ yêu biến thành hình dạng hồ ly, chen chúc bên nhau run bần bật.
Bạch xà nhìn quanh bốn phía, không tìm thấy hồ ly nào khác.
Hắn dựng phần thân trên, chậm rãi bò qua, ánh mắt nhìn bọn chúng như là đang nhìn thi thể.
Sở Thời Từ bò dọc một đường theo cánh tay hắn, leo lên vai, cầm nhánh cây chỉ trỏ tiểu hồ ly.
\”Cho các người năm giây, nói ra chi tiết về lão tổ tông của các người, cô ta đi đâu, muốn làm gì. Anh của tôi hôm nay chưa ăn cơm, nếu nói không rõ ràng, tất cả các người sẽ thành bữa tối.\”
Hắn vỗ vỗ bả vai Tuân Triết, ý bảo hắn phối hợp một chút.
Xà yêu trầm mặc trong chớp mắt, mở miệng thè cái lưỡi dài màu đỏ tươi.
Tượng gỗ nhỏ vươn tay ngắn ngủn ra, \”Năm, bốn, ba…\”
Khi đếm ngược bắt đầu, xà yêu từ từ tiến lại gần hồ ly.
Một con hồ ly có nhiều đuôi nhất thấy nếu còn không khai sẽ phải chết, chủ động tiến lên một bước trả lời vấn đề.
Hơn tám trăm năm trước có một bạch hồ tu luyện thành yêu, đến đây thu nhận đệ tử và dạy pháp thuật. Các hồ yêu trong vùng đều do nó nuôi lớn, nó trở thành lão tổ tông.
Không ai biết nó tên là gì hay từ đâu đến, chỉ biết khi nó đến đã có bảy cái đuôi, là một đại yêu tu luyện bảy trăm năm.
Lão tổ tông hiếm khi ra ngoài, ban ngày phơi nắng, ban đêm phơi trăng, đây là cách tu luyện đặc biệt của riêng nó.
Sau khi miếu hồ tiên được xây dựng, nhóm hồ yêu bắt đầu tiếp nhận đơn tử từ dân làng gần đó, giúp trẻ con chiêu hồn, hoặc xua đuổi tà ma trong làng, kiếm chút công đức và hương khói ít ỏi.